NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN”

Có những người lính đã để lại cho lịch sử không chỉ bằng chiến công, mà bằng một tư thế sống và chiến đấu khiến nhiều thế hệ sau phải khâm phục.
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân là một người như thế.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc. Năm 18 tuổi, anh tham gia quân đội và trở thành người chiến sĩ luôn có ý chí kiên cường, tinh thần trách nhiệm cao.
Trong những năm chiến đấu trên chiến trường, anh nhiều lần cùng đồng đội đối mặt với hiểm nguy. Đối với Nguyễn Viết Xuân, dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, người lính vẫn phải giữ vững tinh thần, bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1964, trong một trận chiến đấu, đơn vị của anh bị máy bay địch đánh phá dữ dội.
Giữa tiếng bom đạn, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.
Nhưng anh vẫn cố gắng đứng lên.
Anh động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu và hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ấy trở thành lời động viên mạnh mẽ đối với những người lính đang chiến đấu giữa bom đạn.
Dù bị thương, Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên cường chỉ huy và động viên đồng đội cho đến khi không còn sức.
Anh hy sinh khi tuổi đời còn trẻ.
Một người lính đã ra đi, nhưng câu nói của anh vẫn ở lại.
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Không chỉ là một khẩu hiệu chiến đấu, đó còn là biểu tượng của ý chí không khuất phục, của tinh thần dám đối mặt với khó khăn và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.
Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình. Không còn tiếng bom đạn trên quê hương, tuổi trẻ được học tập, lao động và theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Nhưng câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân vẫn nhắc chúng ta rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao người.
Thế hệ của anh đã chiến đấu bằng lòng dũng cảm.
Thế hệ hôm nay có thể tiếp nối bằng tri thức, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Nếu ngày trước Nguyễn Viết Xuân nói:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
thì hôm nay, tuổi trẻ chúng ta hãy:
“Nhằm thẳng mục tiêu mà tiến – dám nghĩ, dám làm, dám cống hiến cho quê hương, đất nước.”
Bởi cách tri ân đẹp nhất đối với những người đã hy sinh không chỉ là nhớ về họ, mà là sống thật có ích trong nền hòa bình mà họ đã góp phần bảo vệ.
Nguyễn Viết Xuân – một người lính, một lời thề, một câu chuyện thời hoa lửa mãi còn vang vọng.



