Khác

NGUYỄN VIẾT XUÂN - NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN

LÊ THỊ KIM OANH

Phú Thọ12/08/2026phường Bạch Đằng (phường Bạch Đằng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VIẾT XUÂN

“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Ngày 18 tháng 11 năm 1964.

Miền Tây Quảng Bình.

Chiến tranh đang bước vào những ngày khốc liệt. Những tốp máy bay Mỹ liên tục đánh phá, bom đạn trút xuống trận địa pháo cao xạ.

Giữa trận địa ấy có một người lính trẻ.

Anh tên Nguyễn Viết Xuân.

Sinh năm 1933 tại Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân xuất thân từ một gia đình nghèo. Năm 1952, anh nhập ngũ. Từ một chiến sĩ trinh sát, anh từng bước trưởng thành và trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ.  

Sáng hôm ấy, máy bay địch bất ngờ lao vào trận địa.

Nguyễn Viết Xuân không ở trong công sự an toàn.

Anh đứng bên khẩu đội, trực tiếp động viên và chỉ huy đồng đội chiến đấu.

Tiếng máy bay xé trời.

Tiếng bom nổ.

Tiếng pháo cao xạ liên tục vang lên.

Rồi một quả tên lửa từ máy bay địch đánh trúng trận địa.

Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng ở đùi.

Máu chảy.

Cơn đau dữ dội.

Nhưng anh vẫn không rời vị trí.

Người chính trị viên yêu cầu được xử lý vết thương để tiếp tục trở lại trận địa. Sau đó, anh vẫn hướng về đồng đội, động viên họ giữ vững trận địa. 

Và giữa tiếng bom đạn, tiếng hô của anh vang lên:

“Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”

Đó không chỉ là một khẩu lệnh.

Đó là lời động viên dành cho những người lính đang chiến đấu giữa lằn ranh sống và chết.

Nguyễn Viết Xuân tiếp tục chỉ huy cho đến khi không còn sức.

Anh hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964, khi mới 31 tuổi. 

Sau đó, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” đã trở thành một khẩu hiệu nổi tiếng, được nhắc lại như biểu tượng cho tinh thần chiến đấu của người lính trong những năm chiến tranh.  

Nhưng đằng sau câu nói vang dội ấy là một con người bằng xương bằng thịt.

Một người con của Vĩnh Phúc.

Một người lính đã đi qua tuổi trẻ trong chiến tranh.

Một người biết mình đang đối diện với hiểm nguy nhưng vẫn chọn đứng lại bên đồng đội.

Nguyễn Viết Xuân đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Bình.

Anh không thể nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.

Không thể trở về quê nhà.

Nhưng tiếng hô của anh thì còn ở lại.

“Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”

Một câu nói.

Một trận chiến.

Một cuộc đời ngắn ngủi.

Và một cái tên đã trở thành ký ức của cả một thời hoa lửa.

Bởi có những người lính khi ngã xuống không mang theo tiếng nói của mình.

Họ để lại tiếng nói ấy cho những thế hệ sau.

Nguyễn Viết Xuân đã để lại một tiếng hô giữa chiến trường – và tiếng hô ấy đã vượt qua thời gian.
 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn