Nguyễn Viết Xuân – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tháng 11 năm 1964, chiến trường Quảng Bình rực lửa. Máy bay Mỹ liên tiếp ném bom, bắn phá dữ dội nhằm hủy diệt các trận địa phòng không của quân ta. Giữa tiếng bom rung chuyển mặt đất, Đại đội trưởng Nguyễn Viết Xuân vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị chiến đấu.
Đợt tấn công của địch ngày càng ác liệt. Những quả bom nổ chát chúa, đất đá tung mù trời. Một mảnh đạn găm trúng người anh, khiến anh bị thương nặng. Máu thấm đẫm quân phục, nhưng Nguyễn Viết Xuân vẫn không rời vị trí chỉ huy.
Nhìn thấy một số chiến sĩ còn bối rối trước hỏa lực dày đặc của máy bay địch, anh dồn hết sức lực còn lại, hướng về trận địa và hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô ấy vang lên giữa khói lửa chiến trường như một mệnh lệnh thép, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Các pháo thủ lập tức siết chặt tay súng, bình tĩnh ngắm bắn. Từng loạt đạn phòng không xé toang bầu trời, quyết liệt đánh trả máy bay địch.
Dù bị thương rất nặng, Nguyễn Viết Xuân vẫn tiếp tục động viên đồng đội chiến đấu cho đến khi anh anh dũng hy sinh. Khẩu lệnh “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” từ đó trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu kiên cường, tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, câu nói ấy vẫn được nhắc lại như lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay về bản lĩnh, trách nhiệm và tinh thần không lùi bước trước khó khăn. Trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc, Nguyễn Viết Xuân đã để lại một dấu ấn bất tử bằng chính sự hy sinh và lòng quả cảm của mình.



