Nguyễn Viết Xuân & Những Tấm Gương Bám Mâm Pháo "Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn"
Thôn Liễu Kinh
Trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, các trận địa pháo cao xạ bảo vệ giao thông và bầu trời Tổ quốc luôn là mục tiêu bắn phá dồn dập của không quân Mỹ. Các chiến sĩ pháo thủ phải đối mặt với mật độ đạn bom cực kỳ ác liệt ngay trên mâm pháo trống trải.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong trận chiến đấu ác liệt tại đèo Cha Lo (Quảng Bình), tốp máy bay phản lực Mỹ lao xuống trút bom đạn dữ dội vào trận địa pháo. Trong lúc đang trực tiếp chỉ huy khẩu đội, Nguyễn Viết Xuân bị đạn pháo đối phương bắn trúng, làm nát dứt đùi đùi phải và chảy rất nhiều máu.
Mặc dù đau đớn tột cùng và thân thể kiệt sức, ông quyết không rời trận địa. Để không bị ngã gục và giữ vững vị trí chỉ huy, ông yêu cầu y tá cùng đồng đội dùng dây gạt nẹp gỗ buộc chặt thân mình vào ghế mâm pháo/vị trí chỉ huy.
Trên mâm pháo, giữa khói bom mù mịt và tiếng động cơ gầm xé trời, lời hô vang đĩnh đạc của Nguyễn Viết Xuân đã truyền luồng sinh khí mãnh liệt đến toàn đại đội:
"Hỡi các đồng chí! Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Lời hô ấy ngay lập tức trở thành khẩu hiệu hành động kinh điển của toàn thể Bộ đội Phòng không - Không quân Việt Nam. Khẩu đội của ông cùng toàn đại đội đã bình tĩnh siết cò, bắn cháy nhiều máy bay Mỹ, bẻ gãy đợt tập kích của đối phương.
Hình ảnh người chiến sĩ pháo thủ dù bị thương nặng vẫn tự buộc mình vào mâm pháo để ngắm bắn đã trở thành biểu tượng bất tử về chí khí quật cường, lòng dũng cảm vô song của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Năm 1965, Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.



