Bài viết

Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô bất tử giữa chiến trường

Tây Ninh01/07/2026NGUYỄN THÀNH ĐẠT (THPT NGUYỄN VĂN TRỖI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có những câu nói chỉ vài từ nhưng đã trở thành mệnh lệnh của lòng yêu nước. Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân là một trong những câu nói bất hủ ấy.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, ông sớm tham gia quân đội và luôn là người chỉ huy mẫu mực, gần gũi với đồng đội.

Năm 1964, trong cuộc chiến đấu chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ, đơn vị pháo phòng không do ông chỉ huy được giao nhiệm vụ bảo vệ các mục tiêu quan trọng.

Trong một trận đánh ác liệt, máy bay Mỹ liên tục bổ nhào ném bom. Pháo thủ bị thương, nhiều chiến sĩ dao động vì hỏa lực quá mạnh.

Mặc dù bản thân cũng bị thương nặng, Nguyễn Viết Xuân vẫn đứng dậy giữa làn bom đạn, hô vang:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Tiếng hô của ông đã tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Những khẩu pháo tiếp tục nhả đạn, buộc máy bay địch phải rút lui, bảo vệ an toàn mục tiêu.

Ngay sau đó, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh.

Câu nói của ông nhanh chóng lan tỏa khắp các đơn vị trên cả nước, trở thành khẩu hiệu cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân và dân Việt Nam trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ.

Năm 1965, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Viết Xuân được đặt cho nhiều trường học, đường phố và doanh trại quân đội. Câu nói của ông vẫn được nhắc đến như biểu tượng của lòng quả cảm và ý chí chiến đấu.

Đối với tuổi trẻ hôm nay, "nhằm thẳng quân thù mà bắn" không còn mang ý nghĩa của chiến tranh, mà là lời nhắc hãy dũng cảm đối mặt với những thách thức của thời đại: chinh phục tri thức, làm chủ công nghệ, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng và góp phần xây dựng đất nước hùng cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn