Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô bất tử giữa chiến trường

(20/01/1933 – 18/11/1964) – Người chiến sĩ anh hùng của Quân đội Nhân dân Việt Nam, đã để lại cho dân tộc câu nói bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!", trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí chiến đấu kiên cường.

Đắk Lắk30/07/2026Đoàn xã Tánh Linh (Tánh Linh)11 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô bất tử giữa chiến trường

Nguyễn Viết Xuân sinh ngày 20 tháng 01 năm 1933 tại xóm Thượng, xã Ngũ Kiên, phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên (nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc). Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo và sớm trải qua nhiều khó khăn, vất vả. Năm lên 7 tuổi, vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, ông phải đi ở đợ cho địa chủ trong suốt nhiều năm trời. Chính những tháng ngày cơ cực ấy đã hun đúc trong ông ý chí mạnh mẽ và lòng căm thù áp bức, bất công.

Sau Cách mạng Tháng Tám, đất nước tiếp tục bước vào những cuộc kháng chiến đầy gian khổ. Với khát vọng góp sức bảo vệ quê hương, tháng 11 năm 1952, Nguyễn Viết Xuân gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với màu xanh áo lính và những năm tháng chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tham gia nhiều trận chiến và luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, mưu trí. Sau khi hòa bình lập lại ở miền Bắc, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, không ngừng học tập, rèn luyện và trưởng thành qua nhiều vị trí công tác. Từ một chiến sĩ trinh sát, ông lần lượt đảm nhiệm các chức vụ như Tiểu đội trưởng trinh sát, Trung đội trưởng pháo cao xạ và sau đó là Chính trị viên phó Đại đội pháo cao xạ.

Ngày 05 tháng 01 năm 1955, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là dấu mốc quan trọng, tiếp thêm cho ông động lực để cống hiến nhiều hơn cho sự nghiệp cách mạng.

Năm 1964, chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Các đơn vị pháo cao xạ của quân đội ta ngày đêm chiến đấu bảo vệ bầu trời miền Bắc trước những đợt tập kích của không quân Hoa Kỳ. Nguyễn Viết Xuân khi ấy là Chính trị viên phó Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ, Sư đoàn 325.

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến ác liệt tại phía tây tỉnh Quảng Bình, đơn vị của ông chiến đấu chống lại các đợt tấn công của máy bay Mỹ. Trong lúc chỉ huy chiến đấu, ông bị đạn máy bay bắn trúng, làm nát đùi phải. Vết thương vô cùng nghiêm trọng, máu chảy nhiều khiến ông đau đớn tột cùng.

Tuy nhiên, thay vì rời trận địa để điều trị, Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên quyết ở lại cùng đồng đội. Ông yêu cầu quân y phẫu thuật cắt bỏ phần chân bị thương để tiếp tục chỉ huy chiến đấu. Trong tiếng bom đạn rung chuyển cả chiến trường, ông vẫn bò đến trận địa pháo, động viên cán bộ, chiến sĩ giữ vững vị trí chiến đấu.

Và rồi, từ giữa làn khói lửa chiến tranh, tiếng hô vang dội của ông đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu bất tử:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Khẩu lệnh ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội, giúp họ giữ vững trận địa và chiến đấu kiên cường trước kẻ thù. Ít phút sau, Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh ở tuổi 31.

Sự hy sinh của ông đã trở thành biểu tượng sáng ngời về lòng dũng cảm, tinh thần chiến đấu bất khuất và ý chí quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" không chỉ là khẩu lệnh trong chiến đấu mà còn trở thành lời nhắc nhở về tinh thần kiên cường của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Viết Xuân được đặt cho nhiều trường học, đường phố và công trình trên khắp cả nước. Câu chuyện về cuộc đời ông vẫn được kể lại như một bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của dân tộc.


"Có những câu nói chỉ vang lên trong khoảnh khắc, nhưng sức sống của nó có thể trường tồn cùng lịch sử. 'Nhằm thẳng quân thù mà bắn!' chính là tiếng nói bất tử của người anh hùng Nguyễn Viết Xuân."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn