Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô còn vang mãi giữa chiến trường
Có những câu nói chỉ vang lên trong vài giây ngắn ngủi nhưng lại sống mãi cùng lịch sử. Đối với tôi, mỗi lần nghe nhắc đến câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!", tôi đều nghĩ ngay đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân. Chỉ năm chữ ngắn gọn ấy đã trở thành biểu tượng cho ý chí chiến đấu kiên cường của Quân đội nhân dân Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc. Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều gian khó, ông sớm tham gia quân đội với mong muốn góp phần bảo vệ Tổ quốc. Qua nhiều năm rèn luyện, ông trở thành một cán bộ có bản lĩnh, luôn gương mẫu trong công việc và được đồng đội tin yêu. Những người từng chiến đấu cùng ông đều nhận xét rằng Nguyễn Viết Xuân là người sống chân thành, gần gũi nhưng rất quyết đoán khi bước vào trận đánh.
Cuối năm 1964, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông phải đối mặt với hỏa lực mạnh từ máy bay và lực lượng địch. Bom đạn liên tục dội xuống khiến nhiều chiến sĩ bị thương, đội hình chiến đấu có lúc bị chững lại. Giữa khói lửa mịt mù, dù bản thân đã bị thương nặng, Nguyễn Viết Xuân vẫn không rời vị trí chỉ huy. Ông động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu và hô vang khẩu lệnh: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Tiếng hô ấy như tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị, giúp các chiến sĩ giữ vững trận địa và đánh trả quyết liệt.
Đọc đến chi tiết này, tôi thật sự xúc động. Trong hoàn cảnh sinh tử, điều mà Nguyễn Viết Xuân nghĩ đến không phải là vết thương của mình, mà là nhiệm vụ của đơn vị. Có lẽ, đối với người lính năm ấy, khi Tổ quốc đang cần thì mọi nỗi đau của bản thân đều trở nên nhỏ bé. Chính tinh thần ấy đã làm nên hình ảnh đẹp của Bộ đội Cụ Hồ trong lòng nhân dân.
Điều khiến tôi ấn tượng hơn cả là câu nói của Nguyễn Viết Xuân không chỉ mang ý nghĩa trong một trận đánh. Đến hôm nay, sau hơn nửa thế kỷ, câu nói ấy vẫn thường được nhắc lại trong các buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn, của quân đội và trong những bài học về lịch sử. Đó không chỉ là một mệnh lệnh trên chiến trường, mà còn là lời nhắc nhở về bản lĩnh, sự kiên cường và ý chí không khuất phục trước khó khăn.
Là đoàn viên thanh niên, tôi hiểu rằng thế hệ mình may mắn hơn rất nhiều khi được học tập và trưởng thành trong hòa bình. Chúng tôi không phải đối diện với bom đạn, nhưng vẫn phải đối diện với nhiều thử thách của cuộc sống. Có những lúc gặp khó khăn trong học tập, trong công việc hay trong hoạt động phong trào, tôi lại nghĩ đến tinh thần của Nguyễn Viết Xuân. Nếu thế hệ cha anh có thể vượt qua những thử thách khốc liệt nhất bằng ý chí và niềm tin, thì thế hệ hôm nay cũng không có lý do gì để chùn bước trước những khó khăn của cuộc sống.
Điều mà tôi học được từ Nguyễn Viết Xuân không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần trách nhiệm. Một người cán bộ chỉ huy không nhất thiết phải là người khỏe nhất hay giỏi nhất, mà phải là người biết truyền niềm tin cho đồng đội trong những thời điểm khó khăn nhất. Đó cũng là phẩm chất mà mỗi cán bộ Đoàn hôm nay cần rèn luyện. Khi tham gia các hoạt động của tổ chức Đoàn, mỗi đoàn viên đều có thể trở thành người lan tỏa năng lượng tích cực, truyền cảm hứng để tập thể cùng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Khép lại câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân, tôi càng thêm trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh. Tiếng hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc, nhưng giá trị mà nó để lại vẫn còn nguyên vẹn đến hôm nay. Đó là lời nhắc nhở để tuổi trẻ luôn sống có lý tưởng, có bản lĩnh và không ngừng nỗ lực cống hiến cho quê hương, đất nước bằng những việc làm thiết thực nhất.



