NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ GIỮA TRẬN ĐỊA
NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ GIỮA TRẬN ĐỊA
Có những câu nói chỉ vang lên trong vài giây, nhưng lại có thể sống mãi với thời gian. Với tôi, câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân là một câu nói như thế.
Đó không chỉ là một mệnh lệnh giữa chiến trường. Đó còn là tiếng nói của lòng can đảm, của một người lính đã đứng giữa bom đạn và lựa chọn không lùi bước.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của ông gắn với nhiều khó khăn. Năm 1949, khi mới 15 tuổi, ông tham gia cách mạng. Từ một người thanh niên trẻ, ông dần trưởng thành trong quân ngũ và trở thành một cán bộ chính trị được đồng đội tin yêu.
Những năm tháng chiến tranh đưa ông đến nhiều chiến trường khác nhau. Ông từng tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Pháp và sau đó tiếp tục làm nhiệm vụ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1964, Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Quảng Bình. Đây là thời điểm không quân Mỹ bắt đầu đánh phá miền Bắc ngày càng ác liệt.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, đơn vị của ông bước vào một trận chiến đặc biệt khốc liệt.
Máy bay địch xuất hiện trên bầu trời.
Tiếng động cơ xé tan không gian.
Bom đạn liên tục trút xuống trận địa.
Những người lính phòng không lập tức vào vị trí chiến đấu.
Giữa khói lửa, Nguyễn Viết Xuân vẫn ở bên cạnh các chiến sĩ. Ông động viên mọi người bình tĩnh, giữ vững vị trí và chiến đấu.
Rồi một quả bom phát nổ.
Mảnh bom xuyên vào người ông.
Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng.
Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là ông không rời khỏi trận địa.
Ông yêu cầu đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Không khí lúc ấy chắc hẳn vô cùng căng thẳng. Một người chỉ huy vừa bị thương nặng, nhưng thay vì nghĩ đến việc cứu chữa cho mình, ông vẫn nghĩ đến nhiệm vụ và những người lính đang chiến đấu bên cạnh.
Người ta tìm cách đưa ông ra khỏi trận địa.
Nhưng ông từ chối.
Ông muốn ở lại.
Và rồi, trong thời khắc ấy, Nguyễn Viết Xuân đã nói câu nói trở thành bất tử:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Tôi đã từng tự hỏi điều gì đã khiến một người đang bị thương nặng vẫn có thể bình tĩnh đến như vậy.
Có lẽ đó không phải là vì ông không biết đau.
Ông biết.
Có lẽ cũng không phải vì ông không sợ cái chết.
Mà bởi trong khoảnh khắc ấy, ông nghĩ về những người đồng đội nhiều hơn nghĩ về chính mình.
Ông biết trận địa vẫn còn đó.
Máy bay địch vẫn đang lao tới.
Và những người lính vẫn cần một người đứng bên cạnh để động viên họ.
Tiếng hô của Nguyễn Viết Xuân vang lên giữa trận địa.
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Những người lính tiếp tục chiến đấu.
Nguyễn Viết Xuân hy sinh vào ngày hôm đó, khi mới 30 tuổi.
Một tuổi đời còn rất trẻ.
Một cuộc đời còn rất nhiều điều chưa kịp hoàn thành.
Nếu chiến tranh không xảy ra, có lẽ ông cũng sẽ có những ngày tháng bình thường như bao người khác. Có thể ông sẽ sống bên gia đình, làm công việc mình yêu thích và nhìn thấy những mùa quê hương thay đổi.
Nhưng ông đã sống trong một thời đại khác.
Một thời đại mà những người trẻ phải lựa chọn giữa sự bình yên của riêng mình và trách nhiệm với đất nước.
Nguyễn Viết Xuân đã lựa chọn trách nhiệm.
Sau khi ông hy sinh, câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” được nhắc lại ở nhiều nơi, trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu của quân và dân ta.
Nhưng mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi không chỉ nghĩ đến một người anh hùng.
Tôi nghĩ đến một người thanh niên 30 tuổi.
Một người từng có những ước mơ.
Một người có gia đình.
Một người cũng biết đau, biết sợ và biết quý trọng sự sống.
Chính vì ông là một con người bình thường mà hành động của ông càng trở nên lớn lao.
Bởi lòng dũng cảm không phải là không biết sợ.
Lòng dũng cảm là biết mình đang đối mặt với nguy hiểm nhưng vẫn lựa chọn làm điều mình tin là đúng.
Ngày hôm nay, chúng tôi không còn nghe tiếng máy bay chiến đấu trên bầu trời quê hương. Không còn phải chạy xuống hầm trú bom. Những người trẻ có thể đến trường, học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Đó là một cuộc sống mà thế hệ Nguyễn Viết Xuân đã không được hưởng trọn vẹn.
Vì thế, câu chuyện về ông không chỉ để chúng ta ngưỡng mộ.
Nó còn nhắc chúng ta phải biết trân trọng hòa bình.
Bởi hòa bình không tự nhiên mà có.
Đằng sau những con đường bình yên hôm nay là những con người từng đứng giữa bom đạn.
Đằng sau những tiếng cười của tuổi trẻ hôm nay là những tuổi trẻ đã từng phải hy sinh.
Và đằng sau một câu nói ngắn ngủi của Nguyễn Viết Xuân là cả một tinh thần của một thế hệ.
Tôi khép lại câu chuyện về ông bằng hình ảnh mà mình luôn tưởng tượng: giữa một trận địa đầy khói lửa, một người lính đang bị thương nhưng vẫn hướng về đồng đội.
Ông không nói về nỗi đau của mình.
Ông chỉ nói về nhiệm vụ.
Rồi tiếng hô vang lên giữa trận địa:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống từ năm 1964.
Nhưng tiếng hô ấy vẫn còn.
Nó đi qua chiến tranh.
Đi qua thời gian.
Và đến hôm nay, nó vẫn nhắc chúng ta về một thế hệ đã sống bằng tất cả lòng can đảm của tuổi trẻ.
Nguyễn Viết Xuân – một người lính đã để lại tiếng hô của mình giữa những năm tháng hoa lửa, để thế hệ sau được nghe thấy và hiểu hơn giá trị của hòa bình.



