NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN” BẤT TỬ
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình bần nông tại Vĩnh Phúc, trải qua tuổi thơ nghèo khó trước khi nhập ngũ vào năm mười tám tuổi. Anh nhanh chóng tỏ rõ phẩm chất của một người chiến sĩ pháo cao xạ kiên cường, hết lòng vì đồng đội và tổ quốc. Trở thành Chính trị viên Đại đội 3 thuộc Tiểu đoàn 14, sư đoàn 304, anh luôn đi đầu trong công tác tư tưởng, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho các pháo thủ dũng cảm đối đầu với không quân Mỹ.

NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN” BẤT TỬ
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình bần nông tại Vĩnh Phúc, trải qua tuổi thơ nghèo khó trước khi nhập ngũ vào năm mười tám tuổi. Anh nhanh chóng tỏ rõ phẩm chất của một người chiến sĩ pháo cao xạ kiên cường, hết lòng vì đồng đội và tổ quốc. Trở thành Chính trị viên Đại đội 3 thuộc Tiểu đoàn 14, sư đoàn 304, anh luôn đi đầu trong công tác tư tưởng, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho các pháo thủ dũng cảm đối đầu với không quân Mỹ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong trận chiến ác liệt bảo vệ bầu trời miền Tây Quảng Bình, máy bay phản lực của Mỹ ồ ạt dội bom xuống trận địa của đại đội anh. Giữa làn bom đạn gầm rú, Nguyễn Viết Xuân bị trúng đạn gãy nát đùi phải. Cơn đau thấu xương không thể làm khuất phục người chính trị viên thép. Anh từ chối rời trận địa, yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân bị thương để không vướng víu rồi tự vịn vào hầm pháo, dõng dạc hô lớn vang vọng cả núi rừng: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô đanh thép của anh như một luồng điện truyền khắp trận địa, thôi thúc các chiến sĩ siết chặt cò súng, bắn hạ máy bay địch. Sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Viết Xuân đã để lại một biểu tượng bất diệt về khí phách hiên ngang của quân đội ta trước hỏa lực hiện đại của kẻ thù.



