NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ "NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!" TRÊN TỌA ĐỘ LỬA
Bối cảnh những ngày đầu cuộc chiến tranh phá hoại
Năm 1964, lịch sử Việt Nam bước vào một giai đoạn thử thách cực kỳ cam go. Sau thất bại của chiến lược "Chiến tranh đặc biệt", đế quốc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc bằng không quân nhằm ngăn chặn sự chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Quảng Bình, mảnh đất "đầu sóng ngọn gió", nơi có những tuyến đường huyết mạch xuyên Trường Sơn, trở thành mục tiêu trọng điểm của những trận ném bom hủy diệt. Giữa cái nắng cháy da và làn mưa bom bão đạn ấy, một thế hệ những chiến sĩ phòng không đã đứng vững trên các mâm pháo, thề bảo vệ bầu trời quê hương đến hơi thở cuối cùng. Nguyễn Viết Xuân chính là người anh hùng tiêu biểu nhất, người đã biến nỗi đau thể xác thành sức mạnh tinh thần bất diệt qua một khẩu hiệu đã trở thành bất tử.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của anh là chuỗi ngày làm thuê cuốc mướn, chịu đựng sự áp bức của chế độ cũ, điều đó đã sớm hun đúc trong anh lòng căm thù giặc và ý chí tự lập. Năm 18 tuổi, anh nhập ngũ, mang theo ước mơ giải phóng đất nước. Qua nhiều năm rèn luyện, anh trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, sư đoàn 304 – một đơn vị pháo cao xạ có nhiệm vụ bảo vệ vùng trời biên giới miền Tây Quảng Bình.
Trận đánh định mệnh ngày 18 tháng 11
Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, không gian yên bình của vùng rừng núi miền Tây Quảng Bình bị xé toạc bởi tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay phản lực Mỹ. Từng tốp máy bay F-4 và F-105 như những con diều hâu sắt lao xuống, trút bom xăng, bom nổ và tên lửa xuống trận địa của Đại đội 3. Mục tiêu của chúng rất rõ ràng: xóa sổ các điểm hỏa lực cao xạ để rảnh tay đánh phá đường giao thông.
Nguyễn Viết Xuân đứng trên đài quan sát, đôi mắt bình tĩnh theo dõi từng đường bay của địch. Trận địa bị cày nát, khói bụi bốc cao ngút trời, mùi thuốc súng khét lẹt hòa lẫn với mùi đất đá cháy sém. Trong làn khói đạn mù mịt, anh di chuyển từ mâm pháo này sang mâm pháo khác để động viên chiến sĩ. Anh hiểu rằng, trong cuộc đối đầu không cân sức giữa những khẩu pháo mặt đất và máy bay phản lực hiện đại, yếu tố quyết định không chỉ là vũ khí, mà là bản lĩnh của con người.
Giữa đỉnh điểm của trận đánh, một loạt tên lửa từ máy bay địch nổ vang ngay sát vị trí của anh. Một mảnh đạn lớn đã găm trúng đùi phải của Nguyễn Viết Xuân, làm nát cả xương và thịt. Anh ngã quỵ xuống, máu tuôn ra xối xả làm đỏ cả một vùng đất dưới chân mâm pháo. Cơn đau khủng khiếp ập đến khiến người chính trị viên trẻ tuổi lịm đi trong giây lát.
Nghị lực phi thường và lời thề bất tử
Khi tỉnh lại giữa tiếng nổ chát chúa, Nguyễn Viết Xuân nhận thấy các pháo thủ đang lo lắng nhìn về phía mình, hỏa lực của đơn vị có phần chững lại. Anh biết rằng nếu mình rút lui lúc này, tinh thần chiến đấu của anh em sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nhìn xuống chân, thấy vết thương quá nặng, miếng thịt dập nát chỉ còn dính lủng lẳng và gây cản trở mỗi khi anh cố gắng cử động để chỉ huy, Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một quyết định làm rúng động cả đơn vị.
Anh gọi đồng đội đến và dõng dạc yêu cầu: "Cắt rời chân cho tôi khỏi vướng để tôi tiếp tục chỉ huy!". Chứng kiến sự việc, người đồng đội run bắn người, không ai nỡ ra tay trước nỗi đau quá lớn của người anh em. Nhưng Nguyễn Viết Xuân nghiến răng, ánh mắt rực lửa lệnh cho y tá dùng dao cắt đứt phần da thịt còn dính lại. Sau khi vết thương được băng bó sơ sài, anh yêu cầu đồng đội cắm một lá cờ quyết chiến quyết thắng ngay bên cạnh mâm pháo của mình.
Dựa lưng vào công sự, dù khuôn mặt tái nhợt vì mất máu, Nguyễn Viết Xuân vẫn dõng dạc hô vang một mệnh lệnh đã đi vào lịch sử: "NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!".
Tiếng hô ấy không chỉ là một mệnh lệnh quân sự, nó như một tiếng sấm rền giữa bầu trời, truyền một luồng điện cực mạnh vào tâm hồn của mỗi chiến sĩ phòng không. Các pháo thủ như quên đi nỗi sợ hãi, quên đi cái chết đang rình rập, tất cả đồng loạt đạp cò, hướng nòng pháo lên trời cao nhả đạn trùm lên đầu giặc. Dưới sự chỉ huy kiên cường của anh, Đại đội 3 đã bắn rơi nhiều máy bay Mỹ ngay tại trận địa, lập nên một chiến công vang dội.
Sức lan tỏa của một "Màu Hoa Lửa"
Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh ngay tại trận địa sau khi trút hơi thở cuối cùng bên mâm pháo. Anh ra đi khi tuổi đời mới 30, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân. Nhưng khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" của anh đã không nằm lại dưới lòng đất Quảng Bình. Nó nhanh chóng lan tỏa khắp các trận địa phòng không miền Bắc, trở thành kim chỉ nam cho hàng vạn tay súng cao xạ, tên lửa và phi công quân đội nhân dân Việt Nam.
Khẩu hiệu ấy đã dạy cho thế hệ trẻ bấy giờ một bài học sâu sắc: Vũ khí hiện đại của kẻ thù có thể tàn phá công sự, có thể làm tổn thương thân thể, nhưng không bao giờ có thể khuất phục được một tâm thế vững vàng. Khi ta nhìn thẳng vào quân thù với sự kiên định, quân thù sẽ trở nên nhỏ bé và yếu ớt.
Nguyễn Viết Xuân chính là một "Màu Hoa Lửa" rực cháy nhất trên mâm pháo. Sự hy sinh của anh không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại về lòng dũng cảm. Anh đã hóa thân thành mây trời, thành gió núi miền Tây Quảng Bình, vẫn hằng ngày nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự độc lập và ý chí tự cường. Tên anh sau này được đặt cho nhiều đường phố, trường học, nhưng tượng đài lớn nhất về anh chính là lời hô vang vẫn còn vang vọng mãi trong tâm khảm mỗi người con đất Việt khi nhắc về một thời hoa lửa hào hùng.



