NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ THẦN THÁNH "NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!" VÀ BẢN LĨNH PHÁO BÌNH BẤT KHUẤT
Khúc tráng ca từ tọa độ lửa Vĩnh Linh
Trong tâm thức của các thế hệ cán bộ, chiến sĩ lực lượng phòng không - không quân và pháo binh nhân dân Việt Nam, có những khẩu hiệu đã vượt qua giới hạn của mệnh lệnh chiến đấu để trở thành biểu tượng tinh thần, thành lời thề danh dự của người lính Cụ Hồ. Khi nhắc đến những vần thơ, câu khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù, bắn!", lịch sử ngay lập tức khắc tên Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Viết Xuân – người chính trị viên đại đội pháo cao xạ kiên trung, người đã biến vết thương chí mạng thành lời hiệu triệu bất tử giữa bom đạn ngập trời.
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, quê quán tại xã Ngũ Phúc, huyện Kiến Thụy, thành phố Hải Phòng. Lớn lên trong một gia đình lao động nghèo dưới ách thống trị tàn bạo của chế độ thực dân, ông sớm giác ngộ cách mạng, tích cực tham gia các phong trào kháng chiến tại địa phương trước khi tình nguyện gia nhập bộ đội chủ lực. Trải qua quá trình rèn luyện trong các chiến dịch lớn, với tác phong điềm tĩnh, mưu trí, tinh thần trách nhiệm cao độ và lòng dũng cảm tuyệt vời, ông nhanh chóng được cấp trên tin tưởng giao trọng trách chính trị viên đại đội pháo cao xạ, trực tiếp tham gia bảo vệ các mục tiêu huyết mạch của miền Bắc xã hội chủ nghĩa trong những năm tháng chống chiến tranh phá hoại của không quân và hải quân Mỹ.
Khoảnh khắc lịch sử tại trận địa Quảng Bình
Vào mùa xuân năm 1965, không quân Mỹ ồ ạt leo thang đánh phá ác liệt khu vực Vĩnh Linh, Quảng Bình nhằm cắt đứt tuyến vận tải chi viện chiến lược từ hậu phương lớn miền Bắc cho chiến trường miền Nam. Các tọa độ pháo binh của ta liên tục phải đối mặt với những phi đội máy bay phản lực hiện đại thả bom ném tọa độ, bắn rốc-két tàn phá không thương tiếc.
Ngày 18 tháng 3 năm 1965, tại trận địa pháo cao xạ bảo vệ vùng trời Quảng Bình, một trận không chiến vô cùng ác liệt đã nổ ra. Máy bay địch lao xuống điên cuồng ném bom trúng ngay trận địa của Đại đội Nguyễn Viết Xuân. Đất đá tung tóe, khói lửa mịt mù, nhiều chiến sĩ pháo thủ đã anh dũng hy sinh hoặc bị thương nặng. Bản thân chính trị viên Nguyễn Viết Xuân cũng bị trúng đạn pháo địch, nát một bên đùi, máu chảy đầm đìa, không thể đứng vững trên đôi chân của mình.
Thế nhưng, vượt qua những cơn đau đớn thấu xương và ranh giới mong manh giữa sự sống cái chết, người chính trị viên kiên trung không chịu nằm yên trong hầm cứu thương. Ông nghiến răng nén đau, ra lệnh cho anh em đồng đội khiêng mình ra sát mép mâm pháo để tiếp tục quan sát đường bay của địch. Dưới làn đạn pháo gầm rú, với giọng nói đanh thép, hào hùng và đầy quyết tâm, ông hô to khẩu lệnh truyền cảm hứng mạnh mẽ cho toàn đại đội: "Nhằm thẳng quân thù, bắn!". Tiếng hô ấy như một luồng điện cực mạnh đánh thức toàn bộ trận địa, tiếp thêm ý chí sắt đá để các pháo thủ dồn hết hỏa lực vào nòng pháo, quật ngã những chiếc "thần sấm" của không quân Mỹ ngay trên bầu trời lửa đạn.
Tượng đài bất tử trong sử xanh
Vết thương quá nặng và mất nhiều máu đã khiến chính trị viên Nguyễn Viết Xuân vĩnh viễn ra đi ngay trên trận địa, khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh oanh liệt và câu nói huyền thoại của anh đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, cổ vũ hàng vạn cán bộ, chiến sĩ ta trên khắp các mặt trận vững tay súng bảo vệ Tổ quốc.
Với chiến công đặc biệt xuất sắc và tinh thần xả thân vì nước, liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên tuổi của anh mãi mãi được khắc ghi vào trang sử vàng chói lọi của Quân đội Nhân dân Việt Nam như một biểu tượng sáng ngời về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.



