Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô vang giữa trận địa
Có những câu nói được sinh ra trong một khoảnh khắc nhưng sống mãi với thời gian.
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Đó là tiếng hô của Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân giữa một trận địa pháo cao xạ năm 1964.
Sinh năm 1934, Nguyễn Viết Xuân xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo. Năm 1952, khi vừa tròn 18 tuổi, ông xin vào bộ đội. Ông từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ và sau đó đảm nhiệm nhiều vị trí trong quân đội.
Năm 1964, khi Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ bảo vệ vùng trời Quảng Bình.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, máy bay Mỹ bất ngờ đánh phá trận địa.
Giữa tiếng bom và tiếng pháo, Nguyễn Viết Xuân lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội và hô lớn:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Tiếng hô vang lên giữa trận địa như một mệnh lệnh và cũng như một lời động viên tinh thần chiến đấu của những người lính đang đối mặt với hiểm nguy.
Nhưng trận chiến chưa kết thúc.
Trong đợt máy bay tiếp tục tấn công, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng ở chân. Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng theo dõi trận đánh, động viên chiến sĩ và phân công nhiệm vụ cho đồng đội.
Ông hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964.
Người chính trị viên trẻ ra đi khi mới 30 tuổi.
Năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều làm câu chuyện của ông trở nên bất tử không chỉ là sự hy sinh.
Đó là tinh thần của một người lính trong khoảnh khắc đối diện với cái chết vẫn nghĩ đến đồng đội, đến nhiệm vụ và đến Tổ quốc.
Ngày nay, tiếng hô “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” đã trở thành một phần ký ức của thời kỳ chống Mỹ.
Nhưng với thế hệ trẻ hôm nay, có thể hiểu câu chuyện ấy theo một ý nghĩa rộng hơn.
“Nhằm thẳng” cũng có nghĩa là biết xác định mục tiêu.
Biết mình muốn gì.
Biết mình cần phải làm gì.
Và khi gặp khó khăn, không dễ dàng bỏ cuộc.
Nguyễn Viết Xuân đã nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng tinh thần của ông vẫn tiếp tục sống trong những thế hệ sau.
Bởi có những con người khi ngã xuống không để lại sự im lặng.
Họ để lại một tiếng hô.
Và tiếng hô ấy vẫn vọng qua thời gian.


