Nguyễn Viết Xuân - Tiếng hô vang trên đỉnh Cha Lo
Nguyễn Viết Xuân - Tiếng hô vang trên đỉnh Cha Lo
Lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam đã ghi lại những khoảnh khắc mà con người vượt qua mọi giới hạn của đau đớn để trở thành tượng đài. Một trong những khoảnh khắc lẫm liệt nhất chính là lời hô vang trận địa của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – người lính pháo cao xạ với ý chí thép đã trở thành biểu tượng của sự kiên trung.
Năm 1964, tại vùng rừng núi Cha Lo (Quảng Bình), cuộc chiến đấu giữa pháo cao xạ ta và máy bay Mỹ diễn ra cực kỳ cam go. Với cương vị là Chính trị viên đại đội, Nguyễn Viết Xuân không chỉ chỉ huy chiến thuật mà còn là điểm tựa tinh thần cho toàn đơn vị. Trong một đợt oanh tạc dữ dội, một mảnh bom đã găm nát đùi phải của anh, máu chảy thấm đẫm vạt áo trấn thủ. Cơn đau tột cùng có thể làm gục ngã bất cứ ai, nhưng Nguyễn Viết Xuân thì khác. Anh lo rằng vết thương của mình sẽ làm xao nhãng tinh thần chiến đấu của các pháo thủ. Trong giây phút sinh tử, anh đã đưa ra một quyết định khiến tất cả sững sờ: yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân bị nát ngay tại trận địa mà không cần thuốc tê để anh có thể tiếp tục chỉ huy. Dưới làn mưa bom bão đạn, anh nén đau, đứng vững bằng một chân và dõng dạc hô lớn: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy đanh thép, vang vọng khắp các sườn đồi, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ trút bão lửa lên đầu giặc. Dù sau đó anh đã anh dũng hy sinh vì vết thương quá nặng, nhưng hình ảnh người chính trị viên hiên ngang giữa khói lửa đã trở thành nguồn sức mạnh vô tận cho binh chủng phòng không không quân.
Cuộc đời Nguyễn Viết Xuân tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại một di sản tinh thần bất diệt. Khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà còn là bản tuyên ngôn về bản lĩnh và khí phách của con người Việt Nam trong thời hoa lửa – một tư thế hiên ngang không bao giờ khuất phục trước bất kỳ cường quyền nào.



