Bài viết

NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ XÉ TOẠC CHIẾN TRƯỜNG, NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA Ý CHÍ VIỆT NAM

Đà Nẵng24/12/2025Phan Thị Mỹ Luyến (trường Tiểu học Tôn Đức Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ XÉ TOẠC CHIẾN TRƯỜNG,  NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA Ý CHÍ VIỆT NAM

NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ XÉ TOẠC CHIẾN TRƯỜNG,

NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA Ý CHÍ VIỆT NAM

Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử dân tộc Việt Nam thế kỷ XX, có những con người chỉ sống một đời rất ngắn, nhưng để lại âm vang dài như tiếng sấm trong lòng non sông. Nguyễn Viết Xuân là một con người như thế. Anh không chỉ được nhớ đến bằng chiến công, mà còn bằng một câu nói đã trở thành mệnh lệnh của lịch sử, thành biểu tượng bất khuất của người lính Việt Nam: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, tại một miền quê nghèo ven biển tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ anh lớn lên trong những ngày đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, ruộng đồng xác xơ, làng xóm điêu tàn. Cha mẹ anh lam lũ quanh năm, còn tuổi thơ của anh sớm nhuốm màu gian khó. Nhưng cũng chính từ mảnh đất nghèo ấy, một tâm hồn giàu lòng yêu nước đã được hun đúc, lớn lên cùng những câu chuyện về Cách mạng, về những đoàn quân ra đi không hẹn ngày về.

Khi Tổ quốc cần, Nguyễn Viết Xuân lên đường nhập ngũ. Anh trở thành pháo thủ cao xạ – một vị trí luôn đối mặt trực diện với máy bay và hỏa lực của kẻ thù. Giữa bầu trời rực lửa bom đạn, anh vẫn bình thản, gan góc, đôi mắt luôn dõi theo từng chuyển động của quân địch. Đồng đội nhớ về anh như một người chỉ huy trẻ tuổi, mưu trí, điềm đạm nhưng vô cùng quyết đoán; một con người luôn đặt sự sống của đơn vị và nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên tất cả.

Mùa đông năm 1964, chiến trường miền Bắc bước vào những ngày khốc liệt. Không quân Mỹ điên cuồng đánh phá, trút bom đạn xuống làng mạc, cầu đường, nhà máy. Trong một trận đánh dữ dội, đơn vị pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân được lệnh chốt giữ trận địa, bảo vệ mục tiêu quan trọng. Máy bay địch gầm rú trên bầu trời, từng loạt bom dội xuống rung chuyển mặt đất. Khói lửa mù mịt, tiếng đạn nổ chát chúa, không gian như bị xé toạc.

Giữa lúc trận đánh đang ở thời khắc quyết định, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Máu chảy ướt áo, thân thể anh đau đớn rã rời. Đồng đội định đưa anh ra phía sau cứu chữa, nhưng anh lắc đầu. Đôi mắt anh vẫn hướng lên bầu trời, nơi kẻ thù đang lồng lộn, nơi sinh mạng của nhân dân đang bị đe dọa từng giây, từng phút.

Khi thấy một số chiến sĩ trẻ còn bối rối trước hỏa lực dữ dội của địch, Nguyễn Viết Xuân gắng gượng đứng lên. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, giơ tay chỉ thẳng về phía máy bay đang lao tới, giọng anh vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, át cả tiếng bom đạn: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu. Đó là tiếng gọi của lòng yêu nước, là lời thề sắt đá của người lính trước Tổ quốc. Nó như luồng điện chạy dọc trận địa, thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong từng chiến sĩ. Các nòng pháo đồng loạt hướng lên cao, những loạt đạn thép xé gió lao thẳng vào đội hình máy bay địch.

Kẻ thù hoảng loạn. Một chiếc máy bay trúng đạn, bốc cháy rồi lao xuống đất. Trận địa của ta đứng vững. Nhân dân được bảo vệ. Nhưng Nguyễn Viết Xuân thì gục xuống. Anh ra đi khi đôi mắt vẫn còn ánh lên niềm tin chiến thắng, khi tiếng hô của anh vẫn còn vang vọng giữa bầu trời đầy khói lửa.

Sự hy sinh của anh khiến cả đơn vị lặng đi trong đau xót. Nhưng từ nỗi đau ấy, họ đứng lên mạnh mẽ hơn, chiến đấu kiên cường hơn. Câu nói của Nguyễn Viết Xuân được truyền đi khắp các đơn vị, trở thành khẩu hiệu chiến đấu, thành ngọn lửa tinh thần soi đường cho biết bao người lính trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Sau này, khi đất nước hòa bình, tên anh được khắc vào lịch sử. Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng cho người chiến sĩ đã hiến trọn tuổi xuân và sinh mạng cho độc lập, tự do của dân tộc.

Nhưng hơn cả danh hiệu, điều khiến anh sống mãi chính là tinh thần bất khuất, là tiếng hô vang dội năm nào. Trong mỗi trang sách lịch sử, trong mỗi bài học về lòng yêu nước, hình ảnh Nguyễn Viết Xuân vẫn hiện lên – người anh hùng đã biến khoảnh khắc cuối cùng của đời mình thành ánh sáng dẫn đường cho cả một thế hệ.

Và dường như, giữa bầu trời bình yên hôm nay, nếu lắng nghe thật kỹ, ta vẫn có thể nghe thấy tiếng anh vang lên từ quá khứ – mạnh mẽ, kiêu hùng, bất tử: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn