Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Viết Xuân và lời hô bất tử: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Khí tiết kiên cường của người chính trị viên đại đội pháo cao xạ trên bầu trời Quảng Bình trong cuộc chiến chống chiến tranh phá hoại của Mỹ.

Phú Thọ18/08/2026Đoàn Phường 2 - Bảo Lộc (Phường 2 - Bảo Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, năm 1952, ông nhập ngũ và phục vụ trong đơn vị pháo cao xạ. Qua nhiều năm rèn luyện, ông trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 228, Cục Phòng không – Không quân, tham gia bảo vệ bầu trời miền Bắc.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong chiến dịch leo thang đánh phá miền Bắc của không quân Mỹ, Đại đội pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ bảo vệ vùng trời đèo Cha Lo (tỉnh Quảng Bình). Quân Mỹ đã huy động nhiều tốp máy bay hiện đại lao vào thả bom, xả đạn dữ dội nhằm đập tan trận địa pháo của ta. Trận chiến diễn ra cực kỳ căng thẳng, khói bom mù mạt bao phủ toàn bộ vùng đồi.

Trong đợt oanh tạc đầu tiên, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng ở đùi, máu chảy rất nhiều. Nhưng ông kiên quyết từ chối nhường vị trí chỉ huy cho đồng đội, tự tay dùng đai gạt băng bó vết thương rồi tiếp tục đứng trên đài quan sát chỉ huy trận địa. Khi máy bay địch đâm sầm xuống lao vào trận địa xả đạn cày xới, Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng trên gờ đao, hiên ngang hô lớn lời lệnh lịch sử: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô dõng dạc của ông đã truyền ngọn lửa quyết chiến quyết thắng cho toàn thể pháo thủ.

Mặc dù tiếp tục trúng đạn lần thứ hai và hy sinh ngay tại trận địa, lời hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành khẩu hiệu hành động, mệnh lệnh chiến đấu thiêng liêng của toàn thể lực lượng Phòng không – Không quân và quân dân miền Bắc trong suốt những năm tháng đánh bại chiến tranh phá hoại của Mỹ. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân năm 1967.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn