Nguyễn Viết Xuân và lời hô bất tử trên mâm pháo
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Nguyễn Viết Xuân là Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3 pháo cao xạ (Thuộc Trung đoàn 228). Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong trận chiến bảo vệ vùng trời miền Tây Quảng Bình, đại đội của ông phải đối mặt với hàng loạt máy bay chiến đấu của không quân Mỹ tiến công dồn dập.
Giữa làn mưa bom đạn ác liệt, Nguyễn Viết Xuân liên tục di chuyển trên mâm pháo để động viên tinh thần chiến sĩ và chỉ huy hỏa lực. Trong một đợt oanh tạc của địch, ông bị thương nặng ở đùi. Mặc cho vết thương mất nhiều máu và rất đau đỡn, ông từ chối rời vị trí sơ tán, yêu cầu đồng đội cắm chặt chân ông vào mâm pháo để tiếp tục chỉ huy. Khi máy bay địch lao xuống cắt bom, Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng trên đài quan sát, cất tiếng hô vang chấn động toàn trận địa: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy đã trở thành khẩu lệnh chiến đấu, tiếp thêm sức mạnh mãnh liệt cho toàn thể đơn vị đánh trả quyết liệt, bắn rơi nhiều máy bay địch. Sự hy sinh kiên cường của ông đã trở thành biểu tượng anh hùng bất tử của Quân đội Nhân dân Việt Nam.



