Nguyễn Viết Xuân và tiếng hô xé nát bầu trời: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Khẩu lệnh đanh thép của chính trị viên Nguyễn Viết Xuân giữa mưa bom bão đạn không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà đã trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần phòng không không quân Việt Nam.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, không quân Mỹ ồ ạt huy động máy bay ném bom bắn phá miền Tây tỉnh Quảng Bình. Đơn vị pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ bảo vệ bầu trời khu vực này. Trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt, bom đạn cày xới trận địa.
Trong một đợt bổ nhào của máy bay địch, Nguyễn Viết Xuân bị mảnh bom găm trúng, nát đùi phải. Đồng đội định đưa anh đi cấp cứu, nhưng anh kiên quyết từ chối. Anh yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân dập nát, băng bó tạm thời rồi tiếp tục yêu cầu đồng đội dìu mình đi dọc chiến hào để động viên các pháo thủ.
Giữa tiếng gầm rú của máy bay và tiếng nổ đinh tai nhức óc của bom đạn, tiếng hô dõng dạc của Nguyễn Viết Xuân vang lên: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Câu nói ấy như một luồng điện truyền vào trái tim từng người lính. Dù sau đó anh đã trút hơi thở cuối cùng vì mất quá nhiều máu, khẩu lệnh của anh đã trở thành một cao trào thi đua đánh giặc rầm rộ trong toàn quân thời bấy giờ, thể hiện tư thế hiên ngang, không nao núng trước bất kỳ kẻ thù nào.



