Cựu chiến binh

NGUYỄN XUÂN CHIẾM – 56 NGÀY ĐÊM KHOÉT NÚI, NGỦ HẦM Ở ĐIỆN BIÊN PHỦ

Nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta thường nhớ đến những trận đánh vang dội, những ngọn đồi đã đi vào lịch sử. Nhưng phía sau chiến thắng ấy còn có hàng vạn người lính âm thầm góp sức bằng công việc của mình. Ông Nguyễn Xuân Chiếm, quê xã Hồng Phong, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương cũ, là một trong những người như thế.

Điện Biên14/08/2026xã Vĩnh Lại (Xã Vĩnh Lại)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN XUÂN CHIẾM – 56 NGÀY ĐÊM KHOÉT NÚI, NGỦ HẦM Ở ĐIỆN BIÊN PHỦ

Nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta thường nhớ đến những trận đánh vang dội, những ngọn đồi đã đi vào lịch sử. Nhưng phía sau chiến thắng ấy còn có hàng vạn người lính âm thầm góp sức bằng công việc của mình.

Ông Nguyễn Xuân Chiếm, quê xã Hồng Phong, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương cũ, là một trong những người như thế.

Năm 1953, khi mới 16 tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, chàng trai Nguyễn Xuân Chiếm viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ông được biên chế vào Trung đoàn Công binh 151, đơn vị có nhiệm vụ mở đường, bảo đảm cho bộ đội và pháo binh tiến vào chiến trường Điện Biên Phủ.

Cuối năm 1953, ông cùng đồng đội có mặt tại Điện Biên Phủ.

Đó là những ngày tháng vô cùng gian khổ. Những người lính công binh phải làm việc giữa núi rừng hiểm trở, dưới sự uy hiếp của bom đạn. Họ mở đường, sửa đường, đưa pháo và phương tiện vào trận địa, góp phần bảo đảm cho chiến dịch được triển khai theo kế hoạch.

Sau này, khi kể lại những năm tháng ấy, ông Nguyễn Xuân Chiếm vẫn nhớ rất rõ hình ảnh “56 ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt”.

Đó không chỉ là những câu chữ kể về quá khứ. Đó là ký ức của một người lính đã trực tiếp trải qua những ngày tháng khốc liệt nhất của chiến dịch.

Ở tuổi 16, ông Chiếm đã phải đối mặt với những điều mà một thiếu niên hôm nay khó có thể tưởng tượng: núi rừng, bom đạn, những đêm ngủ trong hầm và những ngày làm nhiệm vụ liên tục giữa chiến trường.

Nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trì.

Mỗi mét đường mở thêm là một bước tiến của chiến dịch. Mỗi khẩu pháo được đưa vào trận địa là thêm một sức mạnh cho bộ đội. Công việc của những người lính công binh tuy thầm lặng nhưng có ý nghĩa rất lớn đối với thắng lợi chung.

Ngày 7/5/1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng.

Đối với Nguyễn Xuân Chiếm, đó là khoảnh khắc đánh dấu thắng lợi của những tháng ngày gian khổ mà ông và đồng đội đã trải qua.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những ký ức về Điện Biên vẫn không phai mờ trong tâm trí người cựu chiến binh quê Hồng Phong.

Ông nhớ về những đồng đội đã cùng mình khoét núi, mở đường, ngủ hầm, ăn cơm vắt. Có những người trở về, nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Năm 2024, nhân kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ, câu chuyện của ông Nguyễn Xuân Chiếm được nhắc lại như một nhân chứng sống về những ngày tháng lịch sử ấy.

Hôm nay, khi nhìn lại tuổi trẻ của mình, người lính năm xưa đã trở thành một nhân chứng lịch sử. Những điều ông kể không chỉ giúp thế hệ sau hiểu hơn về Điện Biên Phủ mà còn cho thấy sự đóng góp của những người con quê hương Ninh Giang trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Nguyễn Xuân Chiếm nhập ngũ khi mới 16 tuổi. Ông đã dành tuổi trẻ của mình cho những ngày tháng “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt”.

Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức ấy vẫn còn.

Và câu chuyện của người lính công binh quê Hồng Phong nhắc thế hệ hôm nay rằng: đằng sau mỗi chiến thắng lịch sử là biết bao con người bình dị đã âm thầm làm nên chiến công.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn