Cựu chiến binh

NGUYỄN XUÂN DỰC – BẢN HÙNG CA GIỮA VÀNH ĐAI LỬA

Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Gio Linh, người ta thường nghĩ ngay đến những hàng rào điện tử, những trận pháo kích đêm ngày và một ý chí sinh tồn mãnh liệt của con người nơi đây. Trong lớp lớp những người lính đã đi qua "tọa độ chết" ấy, có một người con ưu tú của Thôn 1, xã Gio Linh đã dành cả tuổi thanh xuân để giữ gìn từng tấc đất quê hương. Đó là bác Nguyễn Xuân Dực, người chiến sĩ đã cầm súng chiến đấu khi tuổi đời còn rất trẻ.

Quảng Trị26/01/2026Đoàn xã Gio Linh (Đoàn xã Gio Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN XUÂN DỰC – BẢN HÙNG CA GIỮA VÀNH ĐAI LỬA

Tấm gương kiên trung từ chiến trường Quảng Trị đến ngày toàn thắng

Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Gio Linh, người ta thường nghĩ ngay đến những hàng rào điện tử, những trận pháo kích đêm ngày và một ý chí sinh tồn mãnh liệt của con người nơi đây. Trong lớp lớp những người lính đã đi qua "tọa độ chết" ấy, có một người con ưu tú của Thôn 1, xã Gio Linh đã dành cả tuổi thanh xuân để giữ gìn từng tấc đất quê hương. Đó là bác Nguyễn Xuân Dực, người chiến sĩ đã cầm súng chiến đấu khi tuổi đời còn rất trẻ.

1. Khí phách thiếu niên giữa thời biến động

Bác Nguyễn Xuân Dực sinh năm 1952, lớn lên trong âm vang của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết liệt. Năm 1967, khi vừa tròn 15 tuổi – cái tuổi lẽ ra vẫn còn trong sự chăm sóc của gia đình, bác đã bắt đầu dấn thân vào con đường cách mạng.

Tham gia chiến đấu từ năm 1967, chàng thiếu niên Nguyễn Xuân Dực đã phải đối mặt với thực tại khốc liệt nhất của chiến tranh cục bộ. Tại Gio Linh, nơi kẻ thù xây dựng căn cứ Dốc Miếu, Cồn Tiên và hệ thống hàng rào điện tử McNamara, mỗi bước đi đều là một cuộc đấu trí, mỗi hơi thở đều mang đậm mùi thuốc súng. Việc một thiếu niên 15 tuổi dám đứng vào hàng ngũ chiến đấu không chỉ thể hiện lòng yêu nước nồng nàn mà còn là minh chứng cho khí phách anh hùng của người dân Quảng Trị.

2. Tám năm rực lửa và lý tưởng kiên định (1967 – 1975)

Hành trình từ năm 1967 đến năm 1975 của bác Dực là một chuỗi những ngày tháng nếm mật nằm gai. Bác đã đi qua những năm tháng cam go nhất của chiến dịch đường 9 - Khe Sanh, qua sự khốc liệt của chiến dịch giải phóng Quảng Trị năm 1972.

Tám năm quân ngũ, bác không chỉ là một người chiến sĩ trực tiếp cầm súng mà còn là người con trung hiếu của mảnh đất Gio Linh. Trong khói lửa của "Mùa hè đỏ lửa", khi mặt đất bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn, bác và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ hầm hào, bảo vệ cơ sở, giữ vững huyết mạch giao thông và tiếp tế cho tiền tuyến.

Mỗi chiến công, mỗi trận đánh mà bác tham gia đều góp phần làm suy yếu sức mạnh của kẻ thù, tạo đà cho những cuộc tấn công giải phóng quê hương. Và rồi, niềm hạnh phúc vỡ òa đã đến vào mùa Xuân năm 1975, khi bác cùng đoàn quân giải phóng tiến vào Sài Gòn, chứng kiến giờ phút độc lập, thống nhất non sông. Tám năm cống hiến của bác đã kết thúc bằng một vinh quang rực rỡ mà cả dân tộc hằng mong đợi.

3. Phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong thời bình

Rời tay súng trở về quê hương Thôn 1, xã Gio Linh sau ngày hòa bình, bác Nguyễn Xuân Dực mang theo những kỷ niệm về một thời hoa lửa và cả những vết thương trên thân thể. Thế nhưng, tinh thần của người chiến sĩ năm 1967 vẫn luôn hừng hực cháy.

Bác tiếp tục tham gia xây dựng quê hương, là người đi đầu trong các phong trào tại địa phương. Với lối sống giản dị, chân thành và đầy trách nhiệm, bác không chỉ là điểm tựa cho gia đình mà còn là người giữ lửa truyền thống cho cộng đồng. Những bài học về sự hy sinh, về tình đồng chí và lòng trung thành mà bác đúc kết được trong 8 năm chiến trận đã trở thành di sản quý báu cho các thế hệ con cháu mai sau.

4. Lời tri ân sâu sắc từ tuổi trẻ hôm nay

Kính thưa bác Nguyễn Xuân Dực!

Chúng cháu, thế hệ được sinh ra khi đất nước đã im tiếng súng, luôn nhìn về thế hệ của bác với sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn vô hạn. Chúng cháu khâm phục ý chí của cậu bé 15 tuổi năm xưa đã dám gác lại tuổi thơ để cầm súng vì độc lập dân tộc.

Hành trình 8 năm (1967 - 1975) của bác chính là một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm. Nếu không có những người sẵn sàng dâng hiến thanh xuân như bác, thì làm sao có được màu xanh bình yên trên đất Gio Linh hôm nay? Sự hy sinh của bác đã dạy chúng cháu hiểu rằng: Hòa bình không bao giờ là miễn phí, nó được xây đắp bằng xương máu và ý chí thép của cha ông.

Kính chúc bác Nguyễn Xuân Dực luôn mạnh khỏe, trường thọ, mãi là cây cao bóng cả cho thế hệ trẻ chúng cháu noi theo. Chúng cháu nguyện hứa sẽ nỗ lực học tập và làm việc, tiếp nối tinh thần của bác để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn