Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Xuân Dung: Con Đường Không Bao Giờ Tắt

Quảng Trị02/12/2025Đoàn xã Triệu Bình (Đoàn xã Triệu Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Xuân Dung, chàng trai Triệu Bình sinh năm 1954, nhập ngũ vào lực lượng Thanh niên Xung phong năm 1972, khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến. Ông được điều đến Tuyến đường 20 Quyết Thắng – mạch máu giao thông trên đường Trường Sơn, đoạn qua khu vực Phong Nha – Kẻ Bàng, nơi bom đạn Mỹ dội xuống không ngơi nghỉ.

Nhiệm vụ của đơn vị ông là san lấp hố bom, sửa đường, đảm bảo cho đoàn xe tiếp viện kịp thời vào chiến trường miền Nam. Cuộc sống là những ngày đội mưa bom, chia nhau củ sắn, và ngủ hầm.

Kỷ niệm ám ảnh và khắc sâu nhất là trận bom đêm mưa năm 1973. Một quả bom nổ ngay miệng hầm khiến ông Dung và đồng đội Hiếu bị đất đá vùi lấp. Trong bóng tối đặc quánh, Hiếu, dù bị thương nặng, vẫn thều thào: “Dung ơi, phải giữ bằng được con đường.” Câu nói ấy trở thành mệnh lệnh sống còn. Bằng đôi tay không, ông Dung cào bới suốt cả tiếng đồng hồ, cứu được Hiếu. Tuy nhiên, ít lâu sau, Hiếu đã hy sinh, để lại chiếc lược gỗ làm kỷ vật và lời thề sắt son cho ông Dung.

Năm 1975, ông Dung trở về với vết thương trên vai và nghị lực thép của người lính. Dù khó khăn, ông không chọn an phận. Với tinh thần "xung phong" ngày nào, ông Dung quyết tâm tự mở đường cho chính mình trên mảnh đất quê hương. Ông vay vốn, áp dụng khoa học kỹ thuật để cải tạo đất cằn, phát triển trang trại cây công nghiệp hiệu quả.

Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông Nguyễn Xuân Dung là một tấm gương về làm kinh tế giỏi ở địa phương. Ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe về chiếc lược gỗ và lời thề năm xưa. Ông nhắn nhủ: “Chúng tôi đã giữ con đường bằng máu và nước mắt. Các bạn phải tiếp tục xây dựng con đường tương lai bằng trí tuệ và sự kiên trì. Tinh thần TNXP là tinh thần không bao giờ bỏ cuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn