Nguyễn Xuân Hòa: Bản lĩnh thép giữa những ngày gian khổ
Ông Nguyễn Xuân Hòa kể về những gian lao trong bom đạn
Nguyễn Xuân Hòa: Bản lĩnh thép giữa những ngày gian khổ
Khi nhắc về những tháng năm trong chiến tranh, ông Nguyễn Xuân Hòa không kể về những chiến công lẫy lừng, mà ông kể về sự "chịu đựng" – sự chịu đựng của một người lính đã vượt qua những giới hạn khắc nghiệt nhất của con người để hoàn thành nhiệm vụ.
Bữa cơm từ những nắm lá rừng
Ông Hòa kể rằng, nỗi ám ảnh lớn nhất của thời chiến không chỉ là đạn bom, mà là cái đói. Có những đợt hành quân dài ngày trong rừng sâu, lương khô đã cạn, quân ta phải sống bằng rau tàu bay, măng rừng và những nắm cơm vắt nhỏ bé.
"Ngày ấy, anh em chúng tôi coi một củ sắn, một chút muối hạt còn quý hơn vàng. Có những ngày, cả đơn vị không có hạt gạo nào, chỉ uống nước suối cho đỡ đói. Nhưng lạ thay, cái đói không làm chúng tôi chùn bước. Càng đói, càng khát, ý chí chiến đấu lại càng bùng cháy mạnh mẽ," ông Hòa nhớ lại.
Cơn sốt rét và những đêm trắng trong hầm
Kẻ thù nguy hiểm thứ hai của người lính chính là bệnh sốt rét rừng. Ông Hòa vẫn nhớ như in những đêm nằm trong hầm hào, sốt cao đến mê sảng, người lạnh run cầm cập, răng va vào nhau lập cập. Lúc ấy, chỉ cần một viên thuốc ký ninh (thuốc trị sốt rét thời bấy giờ) cũng đủ để cứu lấy một mạng người.
"Đồng đội tôi, không ít người đã ra đi vì những cơn sốt quái ác ấy, chứ không phải vì đạn thù. Chứng kiến anh em ra đi trong lặng lẽ, lòng chúng tôi đau hơn cắt. Nhưng trong cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết ấy, chúng tôi lại càng biết trân trọng nhau hơn. Một bát nước ấm, một lời động viên cũng đủ để níu kéo đồng đội ở lại với đời," ông chia sẻ.
Tình người trong bom đạn
Dù trong hoàn cảnh gian khổ đến tận cùng, ông Hòa vẫn giữ được sự lạc quan hiếm có. Ông kể về những buổi tối dưới ánh đèn dầu leo lét, anh em cùng nhau đọc thơ, hát những bài ca cách mạng để quên đi nỗi nhớ nhà, quên đi cái chết đang rình rập ngay bên ngoài cửa hầm.
Chính tình đồng đội, tình đồng chí là "liều thuốc" duy nhất giúp ông Hòa và những người lính thời đó vượt qua tất cả. Họ chia nhau từng chút thuốc lào, từng mẩu thư nhà, thậm chí chia nhau cả những giấc ngủ chập chờn trên võng dù biết sáng mai có thể sẽ bước vào một trận đánh ác liệt.



