Nguyễn Xuân Lực
Tại quê hương anh-xã Song Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, bà con đã kể cho tôi nghe chuyện về anh cách đây 40 năm. Ngày 5-8-1964, Nguyễn Xuân Lực đã là Trung đoàn trưởng, về nghỉ phép, cũng là lúc máy bay Mỹ từ ngoài biển bay vào ném bom thành phố Vinh, cầu Bến Thủy... Tiếng nổ rung mặt đất, khói cuộn lên che kín khoảng trời phía Bắc. Dân làng không khỏi hoang mang, anh đã trấn an dân làng và nói địch còn có thể đánh phá ác liệt hơn, tất cả các cầu cống, trục đường giao thông, trường học, bệnh
Tại quê hương anh-xã Song Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, bà con đã kể cho tôi nghe chuyện về anh cách đây 40 năm. Ngày 5-8-1964, Nguyễn Xuân Lực đã là Trung đoàn trưởng, về nghỉ phép, cũng là lúc máy bay Mỹ từ ngoài biển bay vào ném bom thành phố Vinh, cầu Bến Thủy... Tiếng nổ rung mặt đất, khói cuộn lên che kín khoảng trời phía Bắc. Dân làng không khỏi hoang mang, anh đã trấn an dân làng và nói địch còn có thể đánh phá ác liệt hơn, tất cả các cầu cống, trục đường giao thông, trường học, bệnh viện cũng là mục tiêu của chúng, vì thế bà con cần biết cách đào hầm hào tránh bom, phải biết ngụy trang không để chúng phát hiện. Thế rồi anh nói với cha già và người vợ trẻ rằng mình phải trở về đơn vị gấp. Bà con lối xóm tới tiễn anh khá đông. Nhìn bà con vất vả, người nào cũng gầy, anh không cầm nổi nước mắt và anh lấy tất cả số tiền còn lại của mình trao cho chị Chung, thuộc diện nghèo nhất xóm, rồi nói: “Chị cầm lấy mua gạo cho các cháu”. Người phụ nữ ngần ngại: “Rồi chú lấy chi để đi đường”. “Tôi ra quốc lộ đón xe, tối nay là đến đơn vị rồi”. Thế rồi, anh từ biệt gia đình và bà con cô bác lên đường giữa lúc hàng đàn phản lực Mỹ như bầy quạ sục trên vòm trời hầm hập gió Lào, thả những chùm bom, bắn rốc-két xuống phía phà Bến Thủy.



