Nguyễn Xuân Ôn
Người sĩ phu Nghệ An không chịu khuất phục
Trong lịch sử Việt Nam cuối thế kỷ XIX, phong trào Cần Vương đã thu hút rất nhiều sĩ phu và nhân dân đứng lên chống thực dân Pháp. Bên cạnh những nhân vật nổi tiếng như Phan Đình Phùng hay Tống Duy Tân, còn có nhiều người tuy ít được biết đến hơn nhưng đã dành cả những năm tháng cuối đời cho cuộc đấu tranh chống ngoại xâm. Nguyễn Xuân Ôn là một trong số đó.
Nguyễn Xuân Ôn sinh năm 1825 tại huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.
Ông nổi tiếng thông minh và có tinh thần học tập từ nhỏ. Sau nhiều năm theo đuổi con đường khoa cử, ông đỗ Tiến sĩ dưới triều Nguyễn.
Sau khi đỗ đạt, Nguyễn Xuân Ôn được bổ nhiệm làm quan. Tuy nhiên, ông vốn là người có tính cách thẳng thắn và không thích những điều ông cho là bất công.
Trong thời gian làm quan, ông nhiều lần thể hiện quan điểm cứng rắn trước những vấn đề của đất nước.
Khi thực dân Pháp ngày càng can thiệp sâu vào Việt Nam, Nguyễn Xuân Ôn nhận thấy tình hình đất nước ngày càng nguy hiểm.
Năm 1885, kinh thành Huế thất thủ và vua Hàm Nghi phát động phong trào Cần Vương.
Lời kêu gọi ấy nhanh chóng lan rộng.
Nguyễn Xuân Ôn trở về Nghệ An và tham gia phong trào chống Pháp.
Ông cùng những người yêu nước trong vùng tổ chức lực lượng, xây dựng căn cứ và tìm cách chống lại quân Pháp.
Nghệ An là một địa phương có truyền thống đấu tranh mạnh mẽ. Địa hình rộng lớn, nhiều vùng núi và sự ủng hộ của nhân dân giúp các lực lượng kháng chiến có điều kiện hoạt động.
Nguyễn Xuân Ôn trở thành một trong những sĩ phu có ảnh hưởng trong phong trào tại địa phương.
Ông cùng nghĩa quân tổ chức nhiều hoạt động chống Pháp, đồng thời liên hệ với các lực lượng Cần Vương khác.
Tuy nhiên, quân Pháp nhanh chóng tăng cường đàn áp.
Các thủ lĩnh bị truy bắt, căn cứ bị bao vây và nhiều người tham gia phong trào bị bắt.
Nguyễn Xuân Ôn cũng không tránh khỏi sự truy lùng.
Sau một thời gian hoạt động, ông bị quân Pháp bắt.
Ông bị đưa đi giam giữ và chịu nhiều hình thức đàn áp.
Dù bị bắt, Nguyễn Xuân Ôn vẫn giữ thái độ cứng rắn.
Ông không chấp nhận từ bỏ lý tưởng chống Pháp.
Sau đó, ông bị đưa đi an trí và sống những năm cuối đời trong hoàn cảnh bị kiểm soát.
Nguyễn Xuân Ôn qua đời năm 1889, hưởng thọ khoảng 64 tuổi.
Cuộc đời của ông có một điểm rất đáng chú ý.
Ông từng là một Tiến sĩ và quan lại của triều Nguyễn. Nếu muốn, ông có thể tiếp tục cuộc sống của một người làm quan.
Nhưng khi đất nước rơi vào tình trạng bị thực dân Pháp xâm lược, ông đã lựa chọn đứng về phía phong trào kháng chiến.
Đối với ông, việc giữ một chức vụ hay một cuộc sống yên ổn không quan trọng bằng việc bảo vệ những điều ông tin tưởng.
Nguyễn Xuân Ôn không phải là một vị tướng có những chiến thắng vang dội. Ông cũng không có một cuộc khởi nghĩa kéo dài hàng chục năm.
Nhưng ông đại diện cho một tầng lớp rất quan trọng trong lịch sử Việt Nam cuối thế kỷ XIX: những sĩ phu đã từ bỏ con đường quan trường để đứng lên chống lại thực dân Pháp.
Phong trào Cần Vương cuối cùng không giành được thắng lợi. Quân Pháp từng bước củng cố quyền kiểm soát và các cuộc khởi nghĩa lần lượt bị đàn áp.
Tuy nhiên, tinh thần của những người như Nguyễn Xuân Ôn đã góp phần duy trì ngọn lửa yêu nước trong xã hội Việt Nam.
Những phong trào ấy cũng tạo tiền đề về tinh thần và nhận thức cho các thế hệ yêu nước sau này.



