Cựu chiến binh

NGUYỄN XUÂN QUÝ: NGƯỜI CHIẾN SĨ LÁI XE VÀ NHỮNG CUNG ĐƯỜNG BẢO VỆ TỔ QUỐC

Khánh Hòa24/06/2026VÕ NGUYỄN NHẬT TRIẾT (ĐOÀN PHƯỜNG PHAN RANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN XUÂN QUÝ: NGƯỜI CHIẾN SĨ LÁI XE VÀ NHỮNG CUNG ĐƯỜNG BẢO VỆ TỔ QUỐC

Mỗi thế hệ người lính Việt Nam đều có một sứ mệnh lịch sử riêng. Nếu thế hệ cha anh đi trước có những năm tháng vượt Trường Sơn loang lổ vết bom cày, thì thế hệ của anh Nguyễn Xuân Quý (sinh năm 1979) – người con của mảnh đất nắng gió Phan Rang – Tháp Chàm – lại bước vào quân ngũ khi đất nước đang chuyển mình đổi mới, nhưng nhiệm vụ canh giữ biên cương, bảo vệ chủ quyền quốc gia vẫn luôn đặt lên vai những người lính trẻ.

Mang trong mình đức tin kính Chúa yêu nước của người con Đạo Long, tháng 2 năm 2001, anh Xuân Quý chính thức khoác lên mình màu áo lính, bắt đầu hành trình cống hiến đầy tự hào.

Giữ Vững Tay Lái Trên Mọi Nẻo Đường Chiến Lược

Bước vào môi trường quân ngũ, anh Nguyễn Xuân Quý được đào tạo và phân công nhiệm vụ của một chiến sĩ Lái xe thuộc đơn vị Trung đoàn 610 (E610). Trong quân đội, người chiến sĩ lái xe được ví như "mạch máu" nối liền tiền tuyến và hậu phương, giữ vai trò quyết định trong việc cơ động lực lượng, vận chuyển khí tài quân sự và nhu yếu phẩm phục vụ nhiệm vụ Bảo vệ Tổ quốc (BVTQ).

Ký ức về những đợt bám xe, bám đường cao điểm từ tháng 1 đến tháng 3 (thg 1-03) hằng năm luôn là thử thách khắc nghiệt nhất. Đó là khoảng thời gian của những chiến dịch huấn luyện dã ngoại, những chuyến hàng xuyên đêm vượt qua những cung đường đèo dốc hiểm trở, sương mù dày đặc của miền duyên hải và Tây Nguyên.

Vô lăng trong tay Thượng úy Nguyễn Xuân Quý không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là sự an nguy của đồng đội ngồi phía sau thùng xe, là sự an toàn của những chuyến hàng quân sự cốt tử. Mỗi cung đường anh qua, mỗi kilômét an toàn được nối dài chính là một chiến công thầm lặng đóng góp vào sức mạnh sẵn sàng chiến đấu của toàn đơn vị.

Những Cột Mốc Vinh Quang Và Nghĩa Tình Đồng Đội

Sau những năm tháng miệt mài cống hiến nơi tuyến đầu, trải qua các dấu mốc thời gian đáng nhớ như ngày 11 tháng 5 lịch sử và mốc chuyển ngành, phục viên ngày 9/11/2006, anh Quý trở về với cuộc sống đời thường. Anh mang theo hành trang là quân hàm Thượng úy (H3) cùng tấm Kỷ niệm chương cao quý – phần thưởng danh dự ghi nhận những giọt mồ hôi rơi trên vô lăng vì sự bình yên của Tổ quốc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhiệm vụ năm xưa đã hoàn thành, nhưng mạch ngầm đồng đội thì chưa bao giờ tắt trong tim người lính trẻ năm nào. Gần đây nhất, vào tháng 6 năm 2024, anh Nguyễn Xuân Quý lại có dịp sum vầy, sinh hoạt cùng các cựu quân nhân thuộc khối HVK4. Những câu chuyện về những chuyến xe xuyên đêm, về những bát cơm thắm tình đồng chí dưới mái lán công sự lại được khơi gợi, vẹn nguyên hào khí và sự trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn