Nguyễn Xuân Tăng
Ông Nguyễn Xuân Tăng (1915–1954), quê Tân Thạnh, Chợ Mới, Long Xuyên (nay thuộc Thanh Bình, Đồng Tháp), là nhà văn – nhà báo có bút hiệu Tân Phương, giỏi tiếng Pháp và tiếng Anh. Ông từng cộng tác với nhiều tờ báo, dạy học tại Trường Trung học Nguyễn Văn Khuê (Sài Gòn), thơ văn được đánh giá sâu sắc, giàu cảm xúc. Ông mất vì bệnh lao năm 1954, hưởng dương 39 tuổi.
Ông Nguyễn Xuân Tăng sinh năm 1915, tại làng Tân Thạnh, quận Chợ Mới, tỉnh Long Xuyên (nay thuộc huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp) trong một gia đình Nho học, thân phụ là Nguyễn Xuân Côn, hiệu Phương Sơn (1882-1960) - giáo sư Đông Kinh Nghĩa Thục (1907), thân mẫu người gốc Đốc Vàng Thượng (Tân Thạnh), em ruột là nhà thơ Việt Châu - Nguyễn Xuân Thiếp (1918 - 1945).
Ông thông minh, giỏi tiếng Pháp, tiếng Anh, có khiếu văn chương, thường cộng tác với các báo: Tri Tân, Bắc Hà, Tiểu thuyết thứ bảy, Mai, Dân báo, Điểm tín, Lục tỉnh tân văn, Journal de Changhai, La Gazette de Huê, Soir d'Asie, Le Populaire, Opinion... dưới bút hiệu Tân Phương.
Ngoài ra, ông còn dạy học Trường Trung học Nguyễn Văn Khuê (Sài Gòn).
Ông ít làm thơ, nhưng thơ ông nổi tiếng, được coi là "những điệu hát buồn xâm chiếm tâm hồn độc giả yêu thơ lúc bấy giờ"
Học giả Nguyễn Hiến Lê đã nhận xét: "Anh viết kỹ, văn gọn, có khí, đôi khi bóng bẩy".
Ông Nguyễn Xuân Tăng bị bệnh lao và mất tại
Bệnh viện Grall (Sài Gòn) vào ngày 19/10/1954, hưởng dương 39 tuổi.
Sau đây là một bài thơ phảng phất "điệu hát buồn":
LIÊU TÂY
Mưa trăng, gió liễu xôn xao,
Lòng ơi! Hiu hắt chiêm bao ơi lòng!
Thần thờ khêu búp đèn chong,
Ai co tay gôi buồng không... nghe giờ.
Giây giây phút phút mong chờ,
Một thiên ai sử lệ mờ đôi nơi.
Chiêm bao sực tỉnh, thôi rồi,
Con hoàng anh biến cuối trời Liêu Tây.


