Nguyễn Xuân Trì
Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, đã có biết bao thế hệ anh hùng ngã xuống để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc. Những trang sử ấy không chỉ được ghi lại bằng chiến công vang dội, mà còn bằng mồ hôi, máu và cả lòng nhân hậu của những người lính nơi chiến trường. Trong những câu chuyện ấy, em xúc động nhất khi được nghe kể về bác Nguyễn Xuân Trì – một người chiến sĩ đã sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình trong những năm tháng thời hoa lửa.
Dù đã 53 năm trôi qua, nhưng trong ký ức của bác, ngọn lửa của trận đánh năm 1972 vẫn còn rực cháy như mới hôm qua. Khi ấy, bác cùng 5 chiến sĩ thuộc Đại đội 219, do ông Ngô Đức Tấn chỉ huy, bí mật đột nhập, áp sát chiến lược Thủy Triều. Tại đây, các anh vừa huấn luyện cho 10 du kích địa phương, vừa cải tạo những đoạn giao thông hào thành hệ thống liên hoàn, sẵn sàng đối phó với mọi đợt tấn công của kẻ thù.
Sáng ngày 12 tháng 10 năm 1972, liên đoàn biệt đội 37 của đối phương chia làm hai mũi tiến vào làng. Khi quân địch vừa áp sát, bộ đội và du kích ta đồng loạt nổ súng, lựu đạn vang lên dồn dập. Bị đánh bất ngờ, đối phương hoảng loạn tháo chạy, bỏ lại nhiều vũ khí. Làng quê nhỏ ven sông bỗng rộn vang tiếng reo mừng khi hơn chục khẩu súng AR-15 được thu về, kịp thời trang bị cho lực lượng du kích. Đó là một chiến thắng vang dội, tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho quân dân ta giữa những ngày chiến tranh ác liệt.
Sau thất bại ấy, quân địch không cam chịu. Chúng nhanh chóng củng cố lực lượng, mở thêm nhiều đợt tấn công với pháo binh yểm trợ. Thế nhưng, tất cả đều thất bại trước tinh thần kiên cường, mưu trí của bộ đội Việt Nam. Trong ký ức của bác Nguyễn Xuân Trì, điều khiến bác nhớ mãi không chỉ là chiến thắng, mà còn là tấm lòng nhân hậu của người chỉ huy. Sau trận đánh, bác còn nghe chỉ huy dặn y tá băng bó cho cả những thương binh phía bên kia, rồi nhờ người dân khiêng họ lên Quốc lộ 1 để được đưa đi cứu chữa. Giữa khói lửa chiến tranh, tình người vẫn sáng lên như một ngọn đèn không bao giờ tắt.
Bác Trì kể lại:
“Trận ấy, ta thu được hàng trăm khẩu súng, phải huy động toàn bộ bộ đội để chuyển về căn cứ. Sau đó, anh Tấn được Quân khu 5 triệu tập báo cáo kinh nghiệm áp chiến lược thành làng chiến đấu…”
Nói đến đây, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào, như thể ngọn lửa của thời trai trẻ chưa bao giờ tắt.
Chiến thắng năm ấy chỉ là sự khởi đầu cho những ngày tháng vô cùng cam go sau này. Để trả đũa thất bại, đối phương mở cuộc phản công lớn với bộ binh, xe tăng, xe bọc thép, tàu chiến ngoài biển và máy bay ném bom cùng lúc trút đạn xuống căn cứ. Khói bom cuồn cuộn, lửa đạn mịt mù, nhà cửa bốc cháy, ngôi làng ven sông như chìm trong biển lửa. Nhưng bộ đội ta đã chủ động chuyển căn cứ từ trước, chờ địch bắn cạn đạn rồi bất ngờ phản công, khiến kẻ thù thua tan tác.
Ngày nay, chiến công năm xưa vẫn được các bậc cao niên trong làng kể lại cho con cháu nghe như một lời nhắc nhở về những hy sinh lớn lao không gì bù đắp được. Câu chuyện của bác Nguyễn Xuân Trì đã trở thành sợi dây vô hình nối liền quá khứ với hiện tại, thắp lên trong lòng thế hệ trẻ tình yêu quê hương, lòng biết ơn sâu sắc và niềm tự hào về lịch sử dân tộc.
Nghe những câu chuyện ấy, em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương.



