Cựu chiến binh

Nguyễn Xuân Trường – Người lính giữ chốt giữa mưa đạn biên cương

Trong những câu chuyện về các anh hùng của chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, có những cái tên ít được nhắc đến rộng rãi nhưng câu chuyện của họ lại vô cùng xúc động. Nguyễn Xuân Trường là một người như vậy.

Lai Châu27/08/2026Lê Hữu Tập (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Xuân Trường – Người lính giữ chốt giữa mưa đạn biên cương

Họ và tên: Nguyễn Xuân Trường
Năm sinh: 1947
Quê quán: Xã Kỳ Lạc, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh.

Trong những câu chuyện về các anh hùng của chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, có những cái tên ít được nhắc đến rộng rãi nhưng câu chuyện của họ lại vô cùng xúc động.Nguyễn Xuân Trường là một người như vậy.Sinh năm 1947 tại Kỳ Lạc, Kỳ Anh, Hà Tĩnh, ông nhập ngũ tháng 2 năm 1968. Từ năm 1968 đến năm 1975, ông chiến đấu tại chiến trường Bình Trị Thiên và trải qua nhiều trận đánh ác liệt.Chiến tranh chống Mỹ kết thúc.Nhưng đối với những người lính, hành trình bảo vệ Tổ quốc vẫn chưa dừng lại.Năm 1979, khi chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc xảy ra, Nguyễn Xuân Trường lúc ấy là Đại đội trưởng Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 46, Sư đoàn 326, Quân khu 2.Đơn vị của ông được giao giữ những vị trí quan trọng.Trong những ngày tháng 2 năm 1979, cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt.Một trong những trận đánh ác liệt nhất diễn ra tại điểm cao 551.Quân địch liên tục tổ chức các đợt tấn công nhằm chiếm lại trận địa. Trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, sương mù dày đặc, những người lính phải chiến đấu trong những công sự chật hẹp.Nguyễn Xuân Trường trực tiếp chỉ huy bộ đội đánh trả.Theo các tư liệu về trận đánh, đơn vị do ông chỉ huy đã bẻ gãy nhiều đợt tấn công, giữ vững trận địa. Trong chiến đấu, ông bị thương nặng ở cánh tay nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy bộ đội.Đó là hình ảnh rất đặc trưng của người lính nơi biên giới: bị thương nhưng không rời vị trí khi đồng đội vẫn đang chiến đấu.Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Nguyễn Xuân Trường được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Nhưng điều đặc biệt trong câu chuyện của ông lại nằm ở cuộc sống sau chiến tranh.Năm 1982, vì những vết thương và tình trạng sức khỏe, ông rời quân ngũ.Người lính năm xưa trở về quê và bắt đầu cuộc sống của một người nông dân.Không còn quân phục, không còn tiếng súng.Ông trồng cây, làm ruộng, khai hoang và sau này trồng rừng.Có thời gian ông phải đi bộ hàng chục cây số vào vùng rừng sâu để chăm sóc những cánh rừng của mình.Một người từng chiến đấu giữa mưa bom, bão đạn nay lại lặng lẽ trồng từng cây xanh.Có lẽ đó chính là một trong những hình ảnh đẹp nhất của người lính sau chiến tranh.Họ không muốn chiến tranh kéo dài.Họ muốn đất nước bình yên.Họ muốn quê hương xanh tốt.Và họ muốn thế hệ con cháu được sống một cuộc đời không phải cầm súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn