Bài viết

Nguyễn Xuân Tứ - Người lính già và bản hùng ca bất tử bên dòng Lam

Mỗi độ tháng Tư về, khi những cơn mưa đầu mùa bắt đầu tưới mát đất trời, lòng người lại bồi hồi nhớ về những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Đó là "thời hoa lửa" – cái thời mà lớp lớp thanh niên Việt Nam gác lại những ước mơ dang dở của tuổi đôi mươi, xếp bút nghiên lên đường ra trận. Họ đã lấy máu xương mình để viết nên bản hùng ca bất tử, đổi lấy nền độc lập, hòa bình cho dân tộc.

Gia Lai26/04/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi độ tháng Tư về, khi những cơn mưa đầu mùa bắt đầu tưới mát đất trời, lòng người lại bồi hồi nhớ về những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Đó là "thời hoa lửa" – cái thời mà lớp lớp thanh niên Việt Nam gác lại những ước mơ dang dở của tuổi đôi mươi, xếp bút nghiên lên đường ra trận. Họ đã lấy máu xương mình để viết nên bản hùng ca bất tử, đổi lấy nền độc lập, hòa bình cho dân tộc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương thể xác và những ký ức kinh hoàng về đạn bom dường như chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí của những người lính năm xưa. Những thế hệ cha anh đi trước đã hiến dâng cả thanh xuân cho Tổ quốc. Giữa rừng sỏi đá, dưới những trận mưa bom bão đạn của kẻ thù, họ vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng lá thư nhà và giữ vững một niềm tin tất thắng.

Trong hàng triệu người con ưu tú ấy, câu chuyện của Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Tứ (quê tại xã Xuân Lam, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An) là một minh chứng sống động cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Cụ ông Nguyễn Xuân Tứ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Nguyễn Xuân Tứ vừa tròn 18 tuổi đã hăng hái lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Không chút do dự, ông gác lại tuổi trẻ tươi đẹp ở chốn quê hương yên bình, đem sức lực và trí tuệ cống hiến trọn vẹn cho cách mạng.

Cuộc đời binh nghiệp của Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Tứ gắn liền với những mốc son lịch sử bi tráng. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động về Trung đoàn Cao xạ E284 (Quân khu 4), làm nhiệm vụ bảo vệ huyết mạch giao thông đường Trường Sơn. Đây là tuyến đường hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một sợi chỉ.

Đến cuối năm 1971, đơn vị của ông tiến vào chiến dịch Xuân - Hè 1972 tại "chảo lửa" Bình Trị Thiên. Tại Cao điểm 81 - Đông Hà, trong một trận oanh tạc rải thảm của máy bay B52, ông đã anh dũng chiến đấu và bị thương. Máu của ông và đồng đội đã đổ xuống để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

"Rất nhiều đồng chí anh dũng hy sinh ngay trước mắt, nhưng sự hy sinh ấy không làm chúng tôi chùn bước. Nó càng nung nấu ý chí, tiếp thêm sức mạnh để anh em vác súng xông lên." Chính tại chiến trường ác liệt ấy, với ý chí kiên trung, ông đã vinh dự được kết nạp vào Đảng ngay giữa những ngày khói lửa ngút trời vào tháng 3 năm 1972.

Đỉnh cao trong cuộc đời quân ngũ của người lính già là khi ông tham gia vào Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử đầu năm 1975. Thuộc lực lượng đi trước dọn đường, ông cùng đồng đội gánh vác ấn tiên phong vô cùng gian nan: nắm bắt thông tin liên lạc, dò mìn, làm cầu, bảo đảm thông suốt mọi tuyến đường cho đại quân tiến vào giải phóng miền Nam.

Những ngày tháng Tư năm ấy, bom đạn địch gào thét liên tục để cản bước tiến của quân ta. Nhưng với ý chí sắt đá, lực lượng mở đường đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, đóng góp to lớn vào khúc khải hoàn ca thống nhất non sông trọn vẹn.

Trở về đời thường mang theo những vết thương chiến tranh, Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Tứ vẫn giữ trọn vẹn phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ". Dù tuổi cao, ông vẫn sống giản dị, chan hòa và trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho con cháu, cũng như một tấm gương sáng ngời cho bà con xóm giềng.

Câu chuyện của Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Tứ, cũng như hàng triệu người lính vô danh khác, không chỉ là ký ức của riêng một cá nhân hay một thời đại. Đó là "tài sản" vô giá, là ngọn lửa thiêng liêng rọi sáng con đường cho thế hệ trẻ hôm nay. Nhìn vào những tấm gương ấy, chúng ta càng hiểu thấu đáo cái giá của nền hòa bình, tự do và độc lập. Để từ đó, mỗi người tự dặn lòng phải sống, nỗ lực và cống hiến sao cho xứng đáng với những giọt máu đã tô thắm màu cờ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Xuân Tứ - Người lính già và bản hùng ca bất tử bên dòng Lam | Câu chuyện thời hoa lửa