Nguyệt Đức – Đất Mẹ Anh Hùng Và Những Người Con Bất Tử
Có những mảnh đất viết nên tên tuổi bởi danh lam thắng cảnh, nhưng cũng có những miền quê như xã Nguyệt Đức, danh xưng ấy được tạc vào sử sách bằng máu xương của biết bao thế hệ anh hùng. Giữa những năm tháng đất nước sục sôi đánh Mỹ, Nguyệt Đức đã tiễn đưa những người con ưu tú nhất của mình vào Nam. Trong số đó, liệt sĩ Nguyễn Xuân Đối và liệt sĩ Nguyễn Hữu Liễu là hai tượng đài sừng sững về lòng quả cảm, là niềm tự hào khôn nguôi của dòng tộc và quê hương.
Liệt sĩ Nguyễn Xuân Đối: Người Chỉ Huy Pháo Binh Thép Trên chiến trường Bình Long rực lửa, cái tên Nguyễn Xuân Đối đã trở thành một phần của lịch sử Sư đoàn 9 quân tiên phong.
Tầm vóc người chỉ huy: Với cương vị là một Tiểu đoàn trưởng thuộc Z24 tiểu đoàn pháo độc lập, ông không chỉ là người cầm súng mà còn là bộ óc chỉ huy, điều phối những làn hỏa lực tầm xa để bảo vệ đồng đội và đè bẹp ý chí quân thù. Việc giữ chức vụ Tiểu đoàn trưởng khi tuổi đời còn trẻ cho thấy năng lực quân sự xuất chúng và sự tín nhiệm tuyệt đối của Đảng và quân đội dành cho người con Nguyệt Đức này.
Khí tiết tại Suối Chiến: Ngày 03/09/1969 đã trở thành một mốc son bi tráng. Tại địa danh Suối Chiến (Bình Long), giữa làn mưa bom bão đạn, ông đã chỉ huy đơn vị chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ông ngã xuống khi tiếng pháo của đơn vị vẫn đang gầm vang, lấy máu đào tưới mát cho mảnh đất miền Đông gian lao mà anh dũng.
Liệt sĩ Nguyễn Hữu Liễu: Người Trung Đội Trưởng Tận Trung Cùng chung lý tưởng cứu quốc, ông Nguyễn Hữu Liễu lại mang theo hào khí của Nguyệt Đức đến với vùng sông nước miền Tây Nam Bộ. • Dấu chân trên đất B2: Là Trung đội trưởng của Tiểu đoàn 261B, Trung đoàn Đồng Tháp, ông là người trực tiếp bám dân, bám địa bàn, cùng ăn cùng ngủ với đồng bào vùng ven. Giữa những cơn lũ và những trận càn quét, người chỉ huy ấy luôn đứng ở đầu sóng ngọn gió, là chỗ dựa tinh thần cho cả trung đội.
Hóa thân vào sông núi: Ngày 14/10/1969, chỉ hơn một tháng sau sự hy sinh của người đồng hương Nguyễn Xuân Đối, ông Nguyễn Hữu Liễu cũng đã vĩnh viễn nằm lại tại Ngã Ba Mộc Thất. Dù hiện nay "chưa tìm thấy mộ", nhưng hình hài ông đã tan vào phù sa sông Tiền, sông Hậu, linh hồn ông vẫn luôn vương vấn đâu đó giữa sự tri ân của nhân dân hai tỉnh Đồng Tháp và Mỹ Tho. 3. Sợi Dây Liên Kết Giữa Hai Người Con Quê Hương Dù hy sinh ở hai chiến trường khác nhau – người ở rừng cao su Bình Long, người ở vùng kênh rạch Đồng Tháp – nhưng ở họ có những điểm chung khiến người đời sau phải nghiêng mình:
Sự trùng hợp của lịch sử: Cả hai ông đều hy sinh vào cuối năm 1969, giai đoạn khốc liệt và khó khăn nhất của cuộc kháng chiến. Đó là lúc niềm tin và ý chí được thử thách cao độ nhất. • Lòng trung thành tuyệt đối: Dưới sự lãnh đạo của những người chỉ huy như ông Sáu Phú, ông Ba Hẩm (đối với liệt sĩ Liễu) hay trong đội hình Sư đoàn 9 (đối với liệt sĩ Đối), họ đã giữ trọn lời thề trung với nước, hiếu với dân.
Nỗi lòng quê mẹ: Nguyệt Đức cách xa chiến trường hàng ngàn dặm, nhưng trong túi áo người chiến sĩ chắc chắn luôn mang theo hình ảnh lũy tre xanh, giếng nước hay bóng hình người thân ở quê nhà làm động lực chiến đấu.
Viết về các ông là viết về một thời đại mà "mỗi mét vuông đất là một mét vuông máu". Những dòng thông tin ngắn ngủi trên giấy báo tử không thể lột tả hết sự khốc liệt của chiến tranh, nhưng đủ để thắp lên ngọn lửa tri ân trong lòng người ở lại. Liệt sĩ Nguyễn Xuân Đối và Nguyễn Hữu Liễu đã ra đi, nhưng họ đã kịp để lại cho xã Nguyệt Đức một gia tài vô giá: đó là truyền thống anh hùng, là lòng tự trọng dân tộc và là tấm gương sáng ngời để các thế hệ con cháu hôm nay soi vào, tự hứa phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.


