Bài viết

NH HÙNG LLVT HOÀNG MINH PHƯƠNG — NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ CHỐT GIỮA VÒNG VÂY HƠN 1.000 QUÂN ĐỊCH

Tây Ninh01/07/2026Tuổi trẻ xã Tân Châu, tỉnh Tây Ninh (Tuổi trẻ xã Tân Châu, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Minh Phương sinh năm 1956 tại xã Cam Cọn, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai trong một gia đình nghèo nơi vùng biên phía Bắc. Từ nhỏ ông đã nổi tiếng chăm chỉ, gan góc và giàu tinh thần trách nhiệm với quê hương.

🪖 Tròn 20 tuổi, ông lên đường nhập ngũ, huấn luyện tại Tiểu đoàn 64, Trung đoàn 254 đóng tại Bản Lầu, Mường Khương, Lào Cai.🔥 Tháng 1/1978, đơn vị của ông được điều động vào Trung đoàn 741 của Lai Châu. Khi tình hình biên giới phía Bắc ngày càng căng thẳng, đơn vị được lệnh lên chốt chiến đấu tại Ma Ly Pho — một vị trí trọng yếu ngăn quân địch tràn qua biên giới.📍Hoàng Minh Phương khi ấy là Tiểu đội phó, trực tiếp chiến đấu tại cao điểm 608 thuộc thôn Ba Nậm Cúm, xã Ma Ly Pho.⚔️ Những ngày đầu năm 1979, không khí chiến trường trở nên căng như dây đàn.🌑 Tối 16/2/1979…Ông nhớ đó là một đêm yên lặng đến kỳ lạ.Không tiếng đào hào.Không tiếng máy móc.Không cả một ngọn gió.Ngay trong đêm ấy, Chính trị viên Tiểu đoàn và Đại đội trưởng xuống tận chốt động viên chiến sĩ:“Đêm nay có thể sẽ xảy ra chiến sự…”💥 Đúng 4 giờ sáng ngày 17/2/1979, quả pháo đầu tiên từ bên kia biên giới nã trúng Đồn Biên phòng Ma Ly Pho.Chiến tranh chính thức bùng nổ.💣 Pháo địch dội xuống dày đặc.Đất đá tung mù trời.Khắp cao điểm chỉ còn tiếng nổ rung chuyển núi rừng biên giới.🪖 Hoàng Minh Phương cùng đồng đội lập tức lao vào vị trí chiến đấu, quyết giữ bằng được chốt phòng ngự bảo vệ biên giới Tổ quốc.⚔️ Sau một ngày chiến đấu ác liệt, các đợt tấn công của địch liên tiếp bị quân ta bẻ gãy.Nhưng đến ngày 18/2 chiến sự trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết.💔 Đồng đội hy sinh ngày càng nhiều.Chốt chiến đấu bị quân địch bao vây bốn phía. Tiểu đội trưởng hy sinh ngay trên trận địa.Hoàng Minh Phương từ Tiểu đội phó trở thành người chỉ huy cuối cùng còn lại tại chốt.Bên cạnh ông…chỉ còn hai đồng đội đều đã bị thương nặng.💥 Trong khi phía bên kia là khoảng 1.000 quân địch thuộc hai tiểu đoàn đang điên cuồng tấn công.Tương quan lực lượng gần như tuyệt vọng.Nhưng ông cùng đồng đội vẫn giữ đúng lời thề:“Một tấc không đi, một ly không rời.” 🇻🇳🔥 Ba người lính giữ một cao điểm giữa biển pháo và làn sóng quân địch. Hoàng Minh Phương chạy liên tục giữa hai đầu hào để b.ắ.n trả quân địch. Có lúc sức ép pháo quá lớn khiến ông ngất đi vài phút nhưng ngay khi tỉnh lại ông tiếp tục cầm s.ú.n.g chiến đấu.🇻🇳 Riêng tiểu đội của ông đã tiêu diệt hơn 100 tên địch chỉ trong hai ngày đầu tiên của cuộc chiến.🌑 Sau hai ngày giữ chốt trong vòng vây, đêm 18/2/1979, đơn vị nhận lệnh rút quân theo đường bí mật.Trong tình trạng đói khát và kiệt sức, Hoàng Minh Phương vẫn dìu những đồng đội bị thương vượt sông trở về hậu cứ an toàn.🏅 Với tinh thần chiến đấu quả cảm, kiên cường bám trụ trận địa và góp phần đẩy lùi các đợt tấn công của quân địch trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, Hoàng Minh Phương đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.💔 Chiến tranh kết thúc nhưng những di chứng vẫn theo ông suốt cuộc đời, khiến ông trở thành bệnh binh hạng 2/3.Sau khi giải ngũ năm 1988, ông trở về quê hương sinh sống, tiếp tục cống hiến cho địa phương với cuộc sống giản dị và khiêm nhường.❤️ Điều khiến nhiều người xúc động nhất…là dù mang trên mình danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân, ông chưa bao giờ nhận công về mình.Ông từng lặng lẽ nói:“Mình còn sống trở về đã là may mắn hơn nhiều đồng đội…”“Đồng đội của tôi mới xứng đáng là những anh hùng.” 🇻🇳🕯️ Hơn 40 năm đã trôi qua, câu chuyện về người chiến sĩ giữ chốt giữa vòng vây hơn 1.000 quân địch vẫn mãi là biểu tượng của lòng quả cảm, ý chí bất khuất và tinh thần quyết tử để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên giới Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn