Khác

NHÀ BÁO – LIỆT SĨ NGỌC HUỆ: BÔNG HUỆ TRẮNG BẤT TỬ GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN

Ninh Bình21/08/2026xã Cái Bè (Xã Cái Bè)11 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Mẹ ơi!... lúc con về là ngày vui chiến thắng / ...Nếu con không về con đã trả nợ non sông" – những câu hát nhẩm nha quen thuộc ấy đã từng theo chân cô gái trẻ Phạm Thị Ngọc Huệ suốt những năm tháng gian khổ giữa núi rừng Trường Sơn, giúp cô vơi đi nỗi nhớ mẹ và quê hương Ninh Bình.

Sinh năm 1946 trong một gia đình giàu truyền thống, Ngọc Huệ là cô gái thông minh, học giỏi, say mê văn học và tràn đầy nhiệt huyết. Dù đã cầm trên tay giấy báo trúng tuyển Đại học Tổng hợp Văn, cô vẫn quyết định gác lại giấc mơ giảng đường để xung phong ra tiền tuyến, tham gia Đại đội Thanh niên xung phong Ninh Bình thuộc Binh trạm 36, trực tiếp làm nhiệm vụ thông tuyến đường chiến lược 20 Quyết Thắng. Khi tuyến đường được khai thông và nhiều đồng đội trở về quê nhà, với tâm niệm "đồn giặc còn đây chúng con chưa về", Ngọc Huệ tiếp tục xin ở lại chiến đấu và được chuyển sang Ban Tuyên huấn Đoàn 559, trở thành phóng viên cho Báo Trường Sơn.

Trên con đường báo chí cách mạng, Ngọc Huệ không chỉ kiên nhẫn học nghề từ việc sửa lỗi in ấn, gánh từng bó báo gửi theo các chuyến xe ra tuyến đầu, mà còn xông xáo ra tận những trọng điểm ác liệt nhất. Cô đến gặp gỡ những anh hùng lái xe, công binh, trèo lên tận trận địa pháo cao không ở Tha Mê, La Trọng để ghi lại những thước phim, bài viết chân thực về cuộc chiến. Không chỉ giỏi giang, cô phóng viên trẻ còn có giọng hát hay và khả năng chơi cờ tướng thuộc hàng cao thủ, từng chiến thắng cả các sĩ quan chỉ huy lẫn chuyên gia quốc tế.

Thế nhưng, bi kịch đã ập đến vào khoảng 6 giờ sáng ngày 20/12/1968. Trong lúc cùng đơn vị vượt trọng điểm Ka Tốc dưới đỉnh Pu Khao, Ngọc Huệ đã anh dũng hy sinh vì vướng phải mìn do máy bay Mỹ rải đêm trước, khi tuổi đời vừa tròn 22 xuân xanh. Di vật cô để lại là chiếc máy ảnh bị hất văng cùng cuốn sổ công tác nhuốm máu, dở dang những trang bản thảo. Chỉ vài ngày trước đó, cô còn viết thư báo tin vui cho gia đình về việc chuẩn bị ra quân để đi du học Liên Xô, nhưng giấc mơ ấy đã mãi mãi dừng lại giữa đại ngàn.

Khi đồng đội đau đớn đưa cô về trạm xá tiền phương, nhà thơ Trọng Khoát đã đọc bài thơ tiễn biệt đầy nước mắt và gửi gắm nó vào lọ penicillin chôn cùng thi hài cô nơi địa đạo Ăng Khăm. Dù sau đó bom đạn B-52 cày xới khiến phần mộ bị thất lạc và đến nay gia đình cùng đồng đội vẫn chưa thể tìm lại, nhưng hình ảnh nhà báo – liệt sĩ Phạm Thị Ngọc Huệ vẫn luôn sống mãi. Cô đã ngã xuống khi tuổi đời đang tràn đầy sức sống và khát vọng, biến bản thân thành "Bông Huệ trắng" bất tử của núi rừng Trường Sơn, tỏa ngát hương thơm kiên trung cho độc lập, tự do của Tổ quốc. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn