NHÀ BÁO – LIỆT SĨ NGUYỄN NGỌC TỨ


Rời Hà Nội vào tháng 3/1966, để lại hậu phương là con trai đầu lòng mới 6 tuổi cùng người vợ trẻ là cô giáo Trịnh Thanh Nhàn đang mang thai, nhà báo Nguyễn Ngọc Tứ, quê ở xã Phổ Thuận, huyện Đức Phổ (nay là TX.Đức Phổ), biên tập viên Báo Nhân Dân đã xung phong về lại quê hương Quảng Ngãi làm phóng viên chiến trường.
Tại Quảng Ngãi, dấu chân của nhà báo Nguyễn Ngọc Tứ đã in dấu trên khắp các vùng rừng núi hiểm trở, căn cứ địa cách mạng và những thôn nằm sâu trong vùng địch kiểm soát. Trên báo Cờ Giải Phóng Trung Trung Bộ, ngày 20/12/1966, bài viết của nhà báo Nguyễn Ngọc Tứ về tinh thần chiến đấu của nhân dân Bình Sơn gây ấn tượng mạnh với bạn đọc. Bài viết có đoạn: “Hiên ngang trên thế tiến công, thế chiến thắng, đồng bào và chiến sĩ Bình Sơn nói với giặc: Báo cho bọn Mỹ biết rằng/ Dù tăng mấy vạn mấy ngàn vào đây/ Chúng bay cũng chết phơi thây/ Cả tớ lẫn thầy không đất dung thân/ Bình Sơn gan dạ anh hùng/ Quyết thắng giặc Mỹ, quyết giành tự do...”.
Đầu tháng 7/1967, được tin một đơn vị bộ đội địa phương xuất quân đi đánh đồn Cổ Lũy, một đồn tiền tiêu của địch ở cửa sông Trà Khúc, nhà báo Nguyễn Ngọc Tứ lập tức cùng bộ đội tham gia trận đánh để nắm thực tế, viết tin, bài cho báo. Trận đó, quân ta tổn thất nặng, đơn vị phải rút lui. Nhà báo Nguyễn Ngọc Tứ bị thương nặng, lết vào ruộng mía gần đồn địch. Anh đã hủy hết giấy tờ không để lọt vào tay địch. Sáng sớm hôm sau, địch càn quét xung quanh đồn, nhà báo Nguyễn Ngọc Tứ đã dùng súng ngắn bắn đến viên đạn cuối cùng cho đến khi anh dũng hy sinh. Hôm ấy là ngày 6/8/1967. Nhà báo Nguyễn Ngọc Tứ mãi mãi nằm lại trên mảnh đất quê hương khi đang ở tuổi 30 tràn đầy nhựa sống.



