NHÀ BÁO – LIỆT SĨ PHẠM THỊ NGỌC HUỆ: “BÔNG HUỆ TRẮNG” BẤT TỬ GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN
Phạm Thị Ngọc Huệ (1946–1968), quê xã Khánh Thiện, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình, nay thuộc xã Khánh Thiện, tỉnh Ninh Bình, là nữ phóng viên Báo Trường Sơn đã gác lại giấc mơ giảng đường để tình nguyện lên đường vào chiến trường. Hy sinh khi vừa tròn 22 tuổi, chị để lại hình ảnh đẹp về một thế hệ thanh niên giàu lý tưởng, dũng cảm và sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống, Ngọc Huệ sớm bộc lộ sự thông minh, học giỏi và niềm say mê văn chương. Khi nhận giấy báo trúng tuyển Đại học Tổng hợp, khoa Văn, cô gái trẻ đứng trước một tương lai rộng mở. Nhưng chiến tranh đã khiến chị lựa chọn con đường khác: gác lại giấc mơ giảng đường, tình nguyện lên đường vào chiến trường.
Ngọc Huệ tham gia Đại đội Thanh niên xung phong Ninh Bình thuộc Binh trạm 36, trực tiếp làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường chiến lược 20 Quyết Thắng. Giữa núi rừng Trường Sơn hiểm trở và những trận bom ác liệt, chị cùng đồng đội ngày đêm bám đường, san lấp hố bom, giữ cho những đoàn xe vận tải tiếp tục vượt qua tuyến lửa.
Khi tuyến đường được khai thông, nhiều đồng đội trở về quê, nhưng Ngọc Huệ xin ở lại với suy nghĩ: “Đồn giặc còn đây, chúng con chưa về”. Sau đó, chị được chuyển về Ban Tuyên huấn Đoàn 559, trở thành phóng viên Báo Trường Sơn.
Đến với nghề báo giữa chiến trường, Ngọc Huệ vừa làm vừa học nghề. Chị chăm chút từng trang báo, gánh từng bó báo theo những chuyến xe ra tuyến trước và trực tiếp đến các trọng điểm để tìm tư liệu. Từ những người lính lái xe, công binh đến các chiến sĩ pháo binh, chị ghi lại những câu chuyện chân thực về cuộc chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn.
Người nữ phóng viên trẻ từng có mặt tại các trận địa pháo cao xạ ở Tha Mê, La Trọng, những nơi thường xuyên hứng chịu bom đạn. Giữa gian khổ, Ngọc Huệ vẫn giữ sự lạc quan, trẻ trung; chị có giọng hát hay, yêu văn học và đặc biệt có năng khiếu chơi cờ tướng, từng khiến nhiều sĩ quan chỉ huy và chuyên gia quốc tế phải nể phục.
Khoảng 6 giờ sáng ngày 20/12/1968, khi cùng đơn vị vượt trọng điểm Ka Tốc, dưới chân núi Pu Khao, Ngọc Huệ vướng phải quả mìn do máy bay Mỹ rải từ đêm trước và anh dũng hy sinh. Chị ra đi khi tuổi đời vừa tròn 22, để lại chiếc máy ảnh bị hất văng và cuốn sổ công tác nhuốm máu với những trang viết còn dang dở.
Chỉ ít ngày trước đó, Ngọc Huệ còn viết thư về gia đình báo tin chuẩn bị ra quân để đi học ở Liên Xô. Ước mơ ấy mãi dừng lại giữa đại ngàn. Trong giờ phút tiễn biệt, nhà thơ Trọng Khoát đã đọc bài thơ dành cho người đồng đội trẻ và gửi cùng thi hài chị tại địa đạo Ăng Khăm. Sau những trận bom B-52, phần mộ của Ngọc Huệ bị thất lạc và đến nay gia đình, đồng đội vẫn chưa thể tìm lại.
Phạm Thị Ngọc Huệ đã chọn chiến trường thay cho giảng đường, chọn những cung đường Trường Sơn thay cho cuộc sống bình yên và chọn cầm bút giữa mưa bom để ghi lại cuộc chiến đấu của đồng đội. Chị ngã xuống ở tuổi 22, nhưng tuổi xuân ấy không mất đi mà hóa thành ký ức, thành những trang viết còn dang dở và thành biểu tượng về một thế hệ thanh niên Việt Nam sống trọn với lý tưởng.
Như một “bông huệ trắng” giữa đại ngàn Trường Sơn, người nữ nhà báo – liệt sĩ quê Khánh Thiện đã để lại hương thơm của lòng yêu nước, sự dũng cảm và khát vọng cống hiến. Tên tuổi chị vẫn là một câu chuyện đẹp của báo chí cách mạng Việt Nam, nơi người cầm bút không đứng ngoài cuộc chiến mà trực tiếp bước vào tuyến lửa để ghi lại sự thật và góp phần làm nên sức mạnh tinh thần cho ngày toàn thắng.


