Bài viết

Nhà Cách mạng Lê Hồng Phong

Cần Thơ23/01/2026Đoàn trường THPT Thuận Hoà (Đoàn xã Phú Tâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT – CÂU CHUYỆN VỀ ĐỒNG CHÍ LÊ HỒNG PHONG

Trong dòng chảy dữ dội của lịch sử dân tộc, có những con người sống trọn vẹn cho Tổ quốc, để rồi khi ngã xuống, họ trở thành ngọn lửa bất diệt soi sáng con đường cách mạng. Đồng chí Lê Hồng Phong – người chiến sĩ cộng sản kiên trung – chính là một ngọn lửa như thế.

Sinh ra trên mảnh đất Nghệ An giàu truyền thống yêu nước, từ khi còn rất trẻ, Lê Hồng Phong đã sớm nhận ra nỗi đau mất nước, nỗi nhục của kiếp nô lệ. Tháng 1 năm 1924, khi tuổi đời còn đôi mươi, ông rời quê hương, cùng những thanh niên yêu nước sang Thái Lan, rồi đến Quảng Châu tìm đường cứu nước. Tại đây, ông vinh dự được gặp Nguyễn Ái Quốc – người thắp sáng lý tưởng cách mạng cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. Từ giây phút ấy, cuộc đời ông gắn trọn với con đường cách mạng vô sản, không một lần ngoảnh lại.

Không chỉ mang trong mình trái tim yêu nước nồng nàn, Lê Hồng Phong còn được tôi luyện trong những môi trường cách mạng khắc nghiệt nhất. Từ Trường Quân sự Hoàng Phố, Trường Không quân Quảng Châu, đến Liên Xô – cái nôi của cách mạng thế giới – ông không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trí tuệ và bản lĩnh. Giữa xứ người giá lạnh, ông mang bí danh Litvinov, nhưng trái tim vẫn luôn hướng về Việt Nam đang chìm trong xiềng xích thực dân.

Giữa lúc phong trào cách mạng trong nước bị đàn áp khốc liệt, nhiều cơ sở Đảng tan vỡ, chính đồng chí Lê Hồng Phong là người gánh trên vai trọng trách nặng nề: khôi phục và giữ vững sự lãnh đạo của Đảng. Tại Ma Cao, ông đứng đầu Ban Chỉ huy hải ngoại của Đảng Cộng sản Đông Dương, kết nối cách mạng Việt Nam với Quốc tế Cộng sản, đào tạo cán bộ, chuẩn bị cho Đại hội Đảng lần thứ nhất. Trong những năm tháng gian nan ấy, trên thực tế, ông chính là Tổng Bí thư của Đảng, chèo lái con thuyền cách mạng vượt qua sóng gió.

Trở về Tổ quốc khi hiểm nguy luôn rình rập, đồng chí Lê Hồng Phong vẫn không lùi bước. Dù bị bắt, bị tra tấn, bị giam cầm trong những nhà tù tàn bạo nhất của thực dân Pháp, từ Khám Lớn Sài Gòn đến địa ngục Côn Đảo, ông vẫn giữ trọn khí tiết của người cộng sản. Nhà tù có thể giam cầm thân xác, nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí và niềm tin cách mạng của ông.

Trưa ngày 6 tháng 9 năm 1942, trong ngục tù Côn Đảo, đồng chí Lê Hồng Phong trút hơi thở cuối cùng khi mới tròn 40 tuổi. Trước lúc đi xa, ông để lại lời nhắn giản dị mà bất tử: “Xin chào tất cả các đồng chí. Nhờ các đồng chí nói với Đảng rằng: Tới giờ phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng ở thắng lợi vẻ vang của cách mạng”.

Cuộc đời đồng chí Lê Hồng Phong không dài, nhưng lý tưởng sống thì trường tồn cùng dân tộc. Ông đã sống, chiến đấu và hy sinh để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, độc lập. Ngọn lửa yêu nước mà ông thắp lên vẫn đang cháy trong trái tim của mỗi đoàn viên, thanh niên Việt Nam.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, học tập tấm gương đồng chí Lê Hồng Phong không chỉ là lòng biết ơn, mà còn là trách nhiệm tiếp bước: sống có lý tưởng, có khát vọng, dám dấn thân, dám cống hiến để xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn