Bài viết

Nhà Chính Trị Vĩ Đại, Người Trung Thành Của Nhân Dân

18/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Đồng, người con kiên cường của mảnh đất Quảng Nam – vùng đất giàu truyền thống yêu nước. Từ khi còn đi học, ông đã sớm chứng kiến non sông bị giặc ngoại xâm chia cắt, nhân dân chịu đủ nỗi đau áp bức, bóc lột. Với tư chất thông minh, lòng nhân ái và chí hướng cao rộng, ông đã sớm tham gia phong trào cách mạng, quyết tâm: “Phải giành lại độc lập cho Tổ quốc, đem tự do, hạnh phúc cho nhân dân. Đó là lẽ sống cao quý nhất của đời người!”.

Sau khi gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng càng vững chắc niềm tin vào con đường cách mạng. Ông luôn sát cánh bên Người, đi qua bao gian khổ, hiểm nguy. Từ những ngày ở Việt Bắc, trong rừng sâu núi thẳm, ông cùng Trung ương Đảng lãnh đạo cả nước kháng chiến. Ông đảm nhận nhiều trọng trách quan trọng: soạn thảo văn kiện, xây dựng chính sách, đối ngoại, luôn đặt lợi ích của Tổ quốc và nhân dân lên trên hết. Ông thường nói: “Chính sách của ta phải lấy lợi ích của nhân dân làm gốc. Nếu chính sách không vì nhân dân, thì dù viết ra cũng không có giá trị gì!”.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Phạm Văn Đồng cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng trên quảng trường Ba Đình, chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Sau đó, dù được giao giữ những trọng trách cao nhất: Phó Thủ tướng, rồi Thủ tướng Chính phủ, Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, ông vẫn sống một cuộc đời giản dị, gần gũi nhân dân. Ông lắng nghe tiếng nói từ cơ sở, chăm lo từng việc nhỏ cho nhân dân, giảm thuế khóa, khuyến nông nghiệp, phát triển giáo dục, y tế, chăm sóc người nghèo, người có công với nước. Ông thường nhắc nhở cán bộ: “Làm quan là làm đầy tớ cho nhân dân, chứ không phải làm quan để nhân dân phục vụ. Ai quên điều đó, thì không xứng đáng là người cán bộ cách mạng!”.

Khi đất nước bị chia cắt, chiến tranh lan rộng, Phạm Văn Đồng vẫn vững vàng lãnh đạo công cuộc xây dựng và chiến đấu ở miền Bắc, hỗ trợ to lớn cho đồng bào miền Nam ruột thịt. Bao năm trường, dù gặp vô vàn khó khăn, thử thách, ông vẫn giữ vững niềm tin sắt đá: “Dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn, chúng ta cũng nhất định giành được độc lập, thống nhất cho Tổ quốc!”. Và niềm tin ấy đã trở thành hiện thực: ngày 30 tháng 4 năm 1975, non sông hoàn toàn giải phóng, thống nhất sau bao năm mong chờ.

Sau ngày thống nhất, Phạm Văn Đồng tiếp tục dốc sức cho công cuộc xây dựng đất nước. Ông luôn giữ tấm lòng trong sáng, không một chút tư lợi. Khi tuổi đã cao, rời khỏi cương vị lãnh đạo, ông vẫn sống thanh bạch, gần gũi nhân dân, luôn lo lắng cho tương lai của nước nhà. Ông để lại lời dạy muôn đời: “Tất cả những gì tôi có, đều là do nhân dân cho. Tôi chỉ có một mong muốn: nước ta độc lập, thống nhất, ngày càng giàu mạnh, nhân dân ta được ấm no, hạnh phúc!”.

Phạm Văn Đồng đã trọn đời sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc, cho nhân dân. Ông là biểu tượng của sự trung thực, liêm chính, của tấm lòng nhân ái và đức độ cao quý. Tên tuổi ông mãi là ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, soi đường cho muôn đời con cháu: sống trên đời, quý nhất là tấm lòng trong sáng, là sự trung thành với nhân dân, và là lý tưởng cao quý: độc lập, tự do, hạnh phúc cho Tổ quốc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn