Bài viết

"Nhà giàn đang đổ, vĩnh biệt đất liền!": Lời chào cuối cùng và những cột mốc sống giữa biển khơi

Đất nước đã hòa bình, nhưng máu vẫn đổ trên biển Đông. Khúc bi tráng về 3 người lính Nhà giàn DK1/6 năm 1998 đã nhường phao cứu sinh cho đồng đội, ôm lá cờ Tổ quốc chìm vào lòng biển giữa cơn bão cuồng phong.

TP. Hồ Chí Minh21/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng ta thường mặc định rằng, khi những tờ lịch chuyển sang thời kỳ hòa bình, những tờ giấy báo tử sẽ không còn được gửi về hậu phương. Nhưng sự thật là, ngay cả khi những thành phố trên đất liền đã rực rỡ ánh đèn và tiếng cười, thì giữa thềm lục địa thẳm sâu, máu của những người lính Hải quân vẫn tiếp tục hòa vào bọt biển. Cuộc chiến sinh tử tại Nhà giàn DK1/6 (bãi ngầm Phúc Nguyên) vào cuối năm 1998 là một nốt trầm đau đớn như thế.

Tháng 12 năm 1998, cơn bão số 8 (bão Faith) với sức gió giật trên cấp 12, sóng biển cao như những tòa nhà 4 tầng điên cuồng ập vào khu vực thềm lục địa phía Nam. Giữa biển khơi gầm gào đen kịt, Nhà giàn DK1/6 chơ vơ chống chọi với sức mạnh hủy diệt của thiên nhiên. Trên giàn lúc bấy giờ có 9 cán bộ, chiến sĩ do Đại úy Vũ Quang Chương làm Trạm trưởng.

Rạng sáng ngày 13 tháng 12, sau nhiều giờ quật liên hồi, kết cấu thép của nhà giàn bắt đầu vặn xoắn và xé toạc. Trong khoảnh khắc đối diện với cái chết cận kề, những người lính không hề hoảng loạn. Họ lấy dây thừng tự buộc mình vào nhau để nếu chết cũng không bị sóng đánh rải rác. Chuẩn úy chuyên nghiệp Lê Đức Hồng vẫn kiên cường bám trụ bên buồng thông tin để báo cáo tình hình. Khi khối thép khổng lồ đổ ụp xuống biển, tiếng nấc nghẹn ngào của Hồng vang lên qua bộ đàm, lọt thỏm vào Sở chỉ huy ở đất liền: "Nhà giàn đang đổ... vĩnh biệt đất liền, vĩnh biệt các đồng chí!".

Nhà giàn chìm. Chín con người bị quăng quật giữa biển đêm lạnh buốt, sóng cuộn cao hàng chục mét. Trong hoàn cảnh phao cứu sinh và những tấm ván gỗ không đủ cho tất cả, Đại úy Vũ Quang Chương đã làm một việc chạm đến tận cùng của tình đồng đội: Anh nhường lại cơ hội sống cho những chiến sĩ trẻ, bình thản cuộn lá cờ đỏ sao vàng của nhà giàn quấn chặt vào ngực mình, rồi thanh thản chìm vào lòng biển.

Lực lượng cứu hộ sau đó đã vớt được 6 chiến sĩ mang về đất liền. Ba người vĩnh viễn nằm lại biển sâu là Đại úy Vũ Quang Chương, Chuẩn úy Lê Đức Hồng và Thiếu úy chuyên nghiệp Nguyễn Văn An.

Đằng sau sự hy sinh ấy là những bi kịch gia đình xé lòng. Chuẩn úy Lê Đức Hồng ngã xuống khi chưa kịp thực hiện lời hứa về quê cưới vợ. Thiếu úy Nguyễn Văn An nằm lại thềm lục địa khi người vợ trẻ ở quê nhà vừa mới sinh con, đứa bé chưa một lần được nhìn thấy mặt cha, chưa từng được cha bế ẵm.

Đất liền bình yên đôi khi khiến chúng ta quên mất cái giá của chủ quyền. Sự hy sinh của ba người lính DK1/6 trong thời bình là một lời nhắc nhở nhức nhối và thiêng liêng: Những cột mốc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông không chỉ được cắm bằng sắt thép, mà còn được neo giữ bằng máu xương và sự hy sinh tĩnh lặng của những người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn