Người có công giúp đỡ cách mạng

nhà giáo liệt sỹ Nguyễn Thị Đào (1930-1971)

Hưng Yên14/12/2025Nguyễn Thị Hương Quỳnh (Lớp:7C - Trường:THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người rất đỗi bình dị nhưng đã để lại dấu ấn sâu đậm bằng sự hy sinh thầm lặng và cao cả. Họ không cầm súng nơi chiến trường, nhưng vẫn ngã xuống vì Tổ quốc. Nhà giáo liệt sĩ Nguyễn Thị Đào — quê ở thôn Nam Đường Đông, xã Nam Cao, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình — là một trong những con người như thế.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, bà Nguyễn Thị Đào sớm lựa chọn con đường gắn bó với phấn trắng, bảng đen. Với bà, nghề dạy học không chỉ là công việc mưu sinh, mà là một sứ mệnh thiêng liêng. Mỗi con chữ bà gieo xuống là một hạt mầm tri thức, là niềm tin gửi gắm vào tương lai của đất nước. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, lớp học của bà có thể đơn sơ, thiếu thốn, nhưng chưa bao giờ thiếu đi tình yêu thương và trách nhiệm của một người thầy.

Giữa bom đạn chiến tranh, khi nhiều người phải gác lại công việc thường ngày để tránh hiểm nguy, bà vẫn miệt mài soạn giáo án, chuẩn bị từng bài giảng cho học trò. Đối với bà, được đứng trên bục giảng, được dạy chữ cho các em nhỏ chính là cách góp sức mình cho Tổ quốc. Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã không buông tha cho người giáo viên hiền lành ấy. Trong một lần đang chuẩn bị bài giảng, bà đã bị bom Mỹ đánh trúng và anh dũng hi sinh.

Sự ra đi của bà Nguyễn Thị Đào khiến đồng nghiệp, học trò và nhân dân địa phương vô cùng đau xót và thương tiếc. Bà ngã xuống khi chưa kịp giảng xong bài học, khi những trang giáo án còn dang dở. Nhưng chính sự hi sinh ấy đã trở thành minh chứng hùng hồn cho tinh thần bất khuất của những nhà giáo trong “thời hoa lửa” — những con người đã biến phấn trắng thành vũ khí, biến bục giảng thành mặt trận để bảo vệ tương lai dân tộc.

Bà Nguyễn Thị Đào không chỉ là một nhà giáo, mà còn là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa – giáo dục. Hình ảnh người giáo viên hi sinh khi đang soạn bài khiến chúng ta càng thêm trân trọng những nhà giáo liệt sĩ — những người đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho sự nghiệp “trồng người”, cho độc lập và tự do của Tổ quốc.

Điều khiến em xúc động nhất là bà Nguyễn Thị Đào chỉ để lại một trang sách đã bạc màu theo năm tháng. Trang sách ấy không chỉ là kỷ vật, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng đối với thế hệ học sinh hôm nay. Nó nhắc chúng em phải biết chăm chỉ học tập, nuôi dưỡng tinh thần ham học, yêu nước và sống có trách nhiệm, để xứng đáng với những hi sinh thầm lặng của cha ông.

Là một học sinh lớp 7, khi đọc và tìm hiểu về cuộc đời của nhà giáo liệt sĩ Nguyễn Thị Đào, em càng thấm thía rằng hòa bình và tri thức hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao con người bình dị mà cao cả. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, trân trọng từng trang sách, từng giờ học, để tiếp nối ngọn lửa tri thức mà bà Nguyễn Thị Đào và bao nhà giáo liệt sĩ đã thắp lên trong những năm tháng “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
nhà giáo liệt sỹ Nguyễn Thị Đào (1930-1971) | Câu chuyện thời hoa lửa