Nhà lão thành cách mạng Trần văn Mạc – Cựu Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ thuộc Bộ Lao Động Thương binh – Xã Hội
Nhà lão thành cách mạng Trần văn Mạc – Cựu Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ thuộc Bộ Lao Động Thương binh – Xã Hội
Đêm 20//1931, đêm lịch sử không bao giờ quên được, cũng như những đêm khác, chúng tôi vẫn đi ngủ như thường lệ. Chừng 11h00 đêm, tôi vẫn đang mơ màng ngủ, tiếng đập cửa vang lên mạnh mẽ, cửa cài then chắc nên dù đập mạnh thì cửa vẫn chưa tung ra được. tôi vội chạy ra sân sau, định trèo qua tường hay qua mái bếp rồi vượt chạy ra ngoài. Nhưng khi vừa leo lên mặt tường thì bốn bề đã có lính cảnh sát và mật thám bao vây chặt. Đồng đội tôi chạy xuống bếp giấu khẩu súng lục và đạn.
Cửa bật tung, chúng trói tôi rất chặt bằng một cái khăn vuông của phụ nữ, hai khuỷu tay áp sát vào nhau. Chúng dẫn tôi ra ô tô, cấm không cho nói gì với nhau, có bọn Mật Thám Tây ngồi kèm bên cạnh
Xe dừng ở sở mật thám Hải Phòng, chúng dẫn cả mấy người vào sân ngồi ở một gốc cây bàng. Được dịp tốt, năm người chúng tôi nói thầm với nhau về cách khai cung. Hai phụ nữ chỉ nhận không biết chữ, chuyên ở nhà nấu ăn và không biết gì cả. Chị mới đến chỉ nhận bán rau ở chợ nay đến hỏi nợ. Còn ba chúng tôi chỉ nhận những việc của mình vì đã có đầy đủ tang vật trong nhà tuyệt đối không khai cho ai cả.
Trong sân Sở Mật thám lúc này đã có đến 40 người, đều bị bắt từ trước, ngồi ở đây có người quen và có nhiều người không quen biết. Nhìn thấy cái kính cận mà anh Trịnh Đình Cửu vẫn đeo bỏ sân, tôi mới biết anh Cửu cũng bị bắt ở một cơ quan khác
Bọn tây mặc thảm lúc chạy đi chạy lại trong sở Mật thám từ nhà nọ sang nhà kia, đèn điện ở các buồng đều bật sáng. Trong các buồng giấy, những tiếng tục tằng của bọn nhân viên mật thám vang lên, tiếng roi vun vút, gậy đập chan chát, tiếng kêu rên la hét, nghe rùng rợn như con lợn đang bị chọc tiết lúc làm thịt. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để chịu đựng tra tấn khi đến lượt. Mấy phút trôi qua chúng gọi tôi đến, trước mặt tôi là tên thanh tra mật Hải phòng. Tôi tự nghĩ không biết ai đã sai mình ra đây. Tôi suy đoán người nọ, đoán người kia nhưng đều sai cả. Tôi không nhận, nó liền gọi tôi là thằng và xưng mày tao. Tôi không nói gì cả, nó đánh cho tôi một trận phủ đầu, tạm “tráng miệng” chừng 50 roi, vào đầu, vào lưng, dúi đầu vào tường ăn độ 10 bạt tai và bị thúc mũi giày vào đùi vào lưng vào mông
Vì bắt được nhiều người nên chỉ đánh sơ mỗi người một trận nhỏ, chúng cũng đã mệt. 01 giờ, đêm tất cả các buồng đều yên tĩnh, chúng tôi bị xé lẻ giam giữ mỗi người một nơi và hoàn toàn bị mất liên lạc với nhau.


