Bài viết

Nhà máy Dệt Nam Định: Chứng nhân lịch sử

Nhà máy Dệt Nam Định: Chứng nhân lịch sử

Ninh Bình19/04/2026Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Nam Định (Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Nam Định)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nhà máy Dệt Nam Định: Chứng nhân lịch sử

Tiếng còi báo động xé toạc bầu trời Thành Nam vào một buổi chiều tháng Sáu năm 1966. Trong những gian nhà xưởng khổng lồ của Liên hợp Dệt Nam Định, tiếng thoi đưa lách cách vốn dĩ rộn ràng bỗng chốc bị lấn át bởi tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ.Nhưng ở đây, người ta không chỉ thấy những bước chân vội vã xuống hầm tăng xê.Những thước vải trong khói đạnTrên sàn máy, chị Lan – một thợ dệt trẻ – vẫn bình tĩnh cột lại dải băng đỏ trên đầu. Tay chị thoăn thoắt nối sợi, mắt không rời mặt vải. Chị và những người đồng đội trong đội tự vệ mang tên "Thanh niên xung phong" đã thề: “Máy chưa dừng, vải chưa dứt”.Khi những cột khói đen đặc bốc lên từ phía kho bông, mặt đất rung chuyển bởi bom nổ chậm, chị Lan vẫn bám trụ bên chiếc máy dệt cũ kỹ. Với chị, mỗi mét vải chéo, vải lụa trắng ra lò lúc này không chỉ là sản phẩm kinh tế, mà là quân trang cho người yêu đang chiến đấu ở đường chín Nam Lào, là niềm hy vọng gửi gắm vào chiến trường miền Nam ruột thịt.Khi thoi dệt hóa nòng súngGiữa những trận mưa bom, nhà máy không chỉ là xưởng sản xuất mà còn là một pháo đài. Khi máy bay địch ập tới, những người thợ dệt vừa mới đó còn dịu dàng bên kén tơ, giờ đã thoăn thoắt leo lên mâm pháo cao xạ trên nóc nhà xưởng.Tiếng súng phòng không tầm thấp nổ giòn giã hòa cùng tiếng bom. Trong ánh lửa đỏ rực của những khu nhà bị đánh phá, người ta vẫn nghe thấy tiếng máy nổ đều đặn từ những phân xưởng hầm ngầm. Khói thuốc súng trộn lẫn với bụi bông trắng xóa, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở nhưng đầy bi tráng.Trái tim không bao giờ ngừng đậpĐêm xuống, thành phố không đèn, nhưng nhà máy vẫn sáng ánh lửa tự vệ. Những xe tải chở vải nối đuôi nhau rời cổng nhà máy, phủ lá ngụy trang, hướng về phía Nam.Sau trận oanh tạc, nhìn những mảng tường đổ nát và những vết sẹo bom trên thân máy, chị Lan và các chị em trong tổ lại nắm chặt tay nhau. Họ nhặt nhạnh từng con thoi, lau sạch bụi than trên khung dệt. Trong ánh mắt của những cô gái dệt Nam Định năm ấy, có nỗi đau mất mát, nhưng trên hết là sự kiên định lạ kỳ.Mỹ có thể đánh sập những bức tường gạch, nhưng không thể làm đứt gãy những sợi tơ đang nối liền hai miền Nam – Bắc. Thành phố Nam Định những năm tháng ấy, dẫu bị cày xới bởi hàng ngàn tấn bom, vẫn kiêu hãnh sống và thở nhịp thở của một “trái tim” công nghiệp không bao giờ lỗi nhịp."Bom rơi, máy dệt vẫn quayVải đi đánh Mỹ, thoi bay đỏ trời."Câu chuyện về thời hoa lửa của nhà máy Dệt Nam Định là một bản anh hùng ca viết bằng mồ hôi, máu và những sợi chỉ bền bỉ. Đó là thời kỳ mà lòng yêu nước được đo bằng từng mét vải ra đời giữa tiếng gầm của đại bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn