NHÀ THƠ QUANG DŨNG BỊ BẮT VÌ... ĐẸP TRAI NHƯ TÂY
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Ngày ấy, giữa những năm tháng bom rơi đạn nổ, nhà thơ Quang Dũng vẫn giữ thói quen một mình lang thang khắp miền núi, tìm cảnh đẹp để vẽ, để viết. Ông đi chân đất, vai đeo túi vải, râu ria lún phún, dáng người cao lớn, mắt sáng, tóc xoăn nhẹ, nhìn qua chẳng khác gì… ông Tây vừa từ rừng ra.
Hôm ấy, ông đang vẽ bên một con suối nhỏ ở Hòa Bình thì phía xã bên vang lên tiếng hò reo: “Bắn rơi máy bay Mỹ rồi! Giặc lái nhảy dù xuống rừng!”. Cả vùng rộn ràng, ai nấy đều xắn tay áo, khua chiêng gõ trống, tỏa đi lùng bắt.Đúng lúc ấy, Quang Dũng xuất hiện cao lớn, vai mang ba lô, áo sờn vai, mặt râu ria trông rất… nghi vấn. Chưa kịp hiểu chuyện gì, ông đã thấy dân làng vây quanh, người cầm gậy, kẻ cầm dao, hô to:- Tóm được rồi! Giặc lái Mỹ đây rồi!Quang Dũng giật mình, cố giải thích bằng giọng ôn tồn:- Các bác ơi, tôi là nhà thơ, đi vẽ tranh thôi mà…Nhưng một anh du kích to tiếng phản bác:- Giặc lái Mỹ bây giờ khôn lắm! Nhiều đứa biết nói tiếng Việt như gió đấy!Rồi anh quay sang đồng đội:- Cứ trói lại, giải lên huyện cho chắc ăn!Thế là nhà thơ, họa sĩ Quang Dũng, tác giả của Tây Tiến tráng lệ, bị điệu đi như một tù binh chiến tranh. Ông chỉ biết cười khổ: “Khổ thân tôi, người Việt mà bị nghi là Mỹ chỉ vì… đẹp trai quá cỡ!”May thay, về đến huyện, đoàn nhà báo Trung ương đang làm việc nghe tin “bắt được giặc lái Mỹ” liền đến xem. Một phóng viên nhận ra ngay dáng người quen thuộc, kêu lên:- Ơ kìa, bác Quang Dũng! Sao bác lại… thành tù binh thế này?Không để lỡ cơ hội, Quang Dũng nheo mắt, nụ cười tủm tỉm:- Họ ngỡ tôi là phi công Mỹ đấy mà. To béo quá, hóa ra cũng… bất lợi!Cả phòng bật cười.Một “phi công Mỹ” vừa được “thả” và đó lại là nhà thơ tài hoa, người từng viết:“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc,Quân xanh màu lá dữ oai hùm…”



