Nhà tình báo Lê Hữu Thúy
Trong thời chiến, mỗi điệp viên đều hoạt động một cách kín kẽ và cẩn thận để ẩn thân nên hầu như họ không biết thân phận của nhau để bảo vệ đồng đội và cũng chính mình.Tuy nhiên, đôi khi họ cũng “bắt sóng” được nhau như mấy “ông già” tình báo: Phạm Xuân Ẩn, Ba Quốc, Phạm Ngọc Thảo nhưng cũng có người thì tìm cách tiếp cận nhau để lấy tin vì tưởng đối phương là người bên phía bên kia như ông Lê Hữu Thúy và ông Vũ Ngọc Nhạ.
Khi đó ông Vũ Ngọc Nhạ được cài vào cánh Công giáo Bắc di cư vừa chống vừa hợp tác với anh em Diệm-Nhu và đang cùng các chuyên gia chống du kích thảo ra kế hoạch “Ấp chiến lược”.Còn ông Nguyễn Hữu Thúy được cài vào khối giáo phái thân Pháp. Sau khi giáo phái bị Diệm – Nhu đánh cho tơi tả, ông khéo léo “nhảy việc” qua làm việc với Đỗ Mậu – một phe cánh khác thù Ngô Đình Nhu tận xương tủy.“Một dạo vào thư viện, Hai Long (Vũ Ngọc Nhạ) thường gặp một người đeo kính trắng, có dáng dấp một viên chức, ngồi đọc sách ngay bên cạnh mình. Anh ta chủ động làm quen với Hai Long. Anh tự giới thiệu tên là Thắng (tên dùng của Lê Hữu Thúy khi đó), làm việc ở An ninh quân đội, khi viết báo ký bút danh là Nhị Hà.Tờ báo Thắng thường viết là tờ Sinh Lực, chịu ảnh hưởng của Đỗ Mậu, có khuynh hướng bảo vệ Diệm nhưng lại chống Nhu, Cẩn. Thắng nói đã biết Hai Long từ lâu là người thân cận của cha Lê và cha Hoàng. Đôi lần, anh ta rủ Hai Long đi ăn sáng hoặc uống cà phê, Hai Long khi nhận lời, khi khéo léo chối từ.Hai Long dò hỏi, biết Thắng chính là bí thư của Đỗ Mậu. Có quan hệ với một nhân vật như thế này, rất lợi cho công tác của ông. Nhưng vì sao anh ta lại rất chủ động làm quen với mình, đó là điều Hai Long còn chưa rõ. Anh ta đang cần ở mình cái gì? Thực ra, với cương vị hiện tại, về một số mặt nào đó, Hai Long cũng có thể có ích cho anh ta. Hãy để cho chính anh ta nói ra. Chuyện trò với Thắng khá bổ ích. Thắng am hiểu các giáo phái ở miền Nam, biết sâu về giáo lý, quen nhiều nhân vật trong chính quyền và giới báo chí.Cuối cùng Tháng ngỏ ý nhờ Hai Long kiếm cho mình mượn một bản Dự thảo Kế hoạch Ấp chiến lược, vì biết việc này nằm trong tầm tay của Hai Long. Những lý do anh ta đưa ra có vẻ xác đáng: Đỗ Mậu muốn đọc trước bản này để chuẩn bị làm việc với Nhu; là một ký giả, anh cũng muốn đọc để nắm một vấn đề chiến lược quan trọng. Nhưng Hai Long biết rất rõ cả vợ chồng Nhu đều không tin và ghét Đỗ Mậu. Người cần kế hoạch này chính là anh ta! Hai Long cười thầm.Trung tâm đã chỉ thị cho anh phải tìm mọi cách có sớm bản kế hoạch. Chắc không phải chỉ riêng ông nhận được chỉ thị đó. Rất nhiều người như ông, đang lao đi tìm nó. Ông báo cáo chuyện này về Trung tâm. Trung tâm chỉ thị tránh quan hệ với Thắng. Như vậy đã rõ Thắng là ai. Ông Nhạ cũng tự bảo mình phải rút kinh nghiệm trong trường hợp này…”Bài viết được tham khảo từ cuốn: Ông cố vấn – hồ sơ một điệp viên


