NHÀ TÙ KHÔNG THỂ KHUẤT PHỤC Ý CHÍ
Phong trào công nhân phát triển mạnh cũng là lúc mật thám Pháp tăng cường truy bắt những người hoạt động cách mạng. Năm 1940, Nguyễn Côn bị bắt. Không có phiên xét xử công bằng, không có cơ hội biện minh, ông bị đưa vào Khám Lớn Sài Gòn rồi bị đày đi nhiều nơi. Nhà tù thực dân là địa ngục thực sự. Những trận đòn roi, những bữa ăn thiếu thốn, những ngày sống giữa bệnh tật và xiềng xích có thể khiến nhiều người gục ngã. Nhưng Nguyễn Côn không khuất phục. Ngay trong tù, ông cùng các đồng chí tiếp tục giữ liên lạc, động viên nhau học tập lý luận cách mạng, giữ vững tinh thần chiến đấu. Có những đêm, giữa không gian tĩnh lặng của nhà lao, ông nghĩ về quê hương Nghệ An, nghĩ về cha mẹ, nghĩ về những người công nhân đang tiếp tục đấu tranh ngoài kia. Ông hiểu rằng nếu mình gục ngã, mọi hy sinh trước đó sẽ trở nên vô nghĩa.
Chính những năm tháng trong ngục tù đã rèn cho Nguyễn Côn bản lĩnh thép và sự điềm tĩnh hiếm có—những phẩm chất sau này giúp ông gánh vác nhiều trọng trách lớn của đất nước.



