Nhà văn, Liệt sĩ Nguyễn Thi: Ngòi bút viết bằng máu giữa Sài Gòn (1928 - 1968)
Nhà văn Nguyễn Thi (tên thật là Nguyễn Hoàng Ca, quê ở Hải Hậu, Nam Định) là một cây đại thụ của nền văn học cách mạng Việt Nam. Dù sinh ra ở miền Bắc, nhưng tâm hồn và ngòi bút của ông lại thuộc trọn về những người nông dân Nam Bộ chất phác, kiên cường. Ông là tác giả của những kiệt tác văn học đi cùng năm tháng như Những đứa con trong gia đình và đặc biệt là Người mẹ cầm súng (viết về nữ anh hùng Út Tịch).
Nguyễn Thi không phải là một nhà văn ngồi trong phòng lạnh để tưởng tượng ra chiến tranh. Ông là một người lính thực thụ, cầm súng bằng tay phải và cầm bút bằng tay trái. Ông lặn lội xuống tận những vùng bưng biền ác liệt nhất ở Bến Tre, Trà Vinh, cùng sống, cùng chiến đấu và cùng chia sẻ củ khoai, hạt muối với các chiến sĩ du kích để lấy chất liệu sáng tác. Thơ văn của ông hừng hực mùi thuốc súng, chân thực, gân guốc và mang đậm ngôn ngữ, khí phách của người dân miệt vườn.
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Nguyễn Thi tình nguyện tham gia vào cánh quân xung kích tiến đánh thẳng vào nội đô Sài Gòn. Ngày 9 tháng 5 năm 1968, trong đợt tiến công lần thứ 2, đơn vị của ông bị một lực lượng lớn quân Mỹ và ngụy bao vây chặt tại khu vực đường Minh Phụng (Quận 11). Không lùi bước, nhà văn Nguyễn Thi đã gác lại cuốn sổ tay, cầm khẩu súng AK cùng đồng đội chiến đấu giáp lá cà, giành giật từng căn nhà, từng góc phố với kẻ thù. Trong trận chiến đẫm máu ấy, ông đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng và anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống như một chiến sĩ tiên phong, lấy chính máu của mình để viết nên chương vĩ đại nhất trong sự nghiệp văn chương của đời mình.


