NHẠC SĨ PHẠM TUYÊN - NGƯỜI CHÉP SỬ BẰNG NHỮNG NỐT NHẠC TIÊN TRI
NHẠC SĨ PHẠM TUYÊN - NGƯỜI CHÉP SỬ BẰNG NHỮNG NỐT NHẠC TIÊN TRI
NHẠC SĨ PHẠM TUYÊN - NGƯỜI CHÉP SỬ BẰNG NHỮNG NỐT NHẠC TIÊN TRI
Nhạc sĩ Phạm Tuyên: "Đại thụ" âm nhạc và ca khúc mừng chiến thắng ra đời trước giờ G
Người ta nói lịch sử được ghi lại bằng con chữ, nhưng với Việt Nam, lịch sử còn được ghi lại bằng âm thanh. Có một người nhạc sĩ mà cuộc đời ông song hành cùng những biến động lớn nhất của dân tộc, mỗi nốt nhạc ông viết ra đều khớp với nhịp đập của lịch sử. Đó là nhạc sĩ Phạm Tuyên - người đã viết nên bản hùng ca "Như có Bác trong ngày đại thắng" khi tiếng súng còn chưa dứt.
Người thư ký của thời đại Nhạc sĩ Phạm Tuyên (sinh năm 1930) được mệnh danh là "Người chép sử bằng âm nhạc". Hiếm có nhạc sĩ nào mà các tác phẩm lại bám sát hơi thở thời sự đến thế. Khi con tàu không số rẽ sóng, ông có “Bám biển quê hương”. Khi máy bay B-52 rải thảm Hà Nội, ông viết “Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không” ngay dưới hầm trú ẩn. Ông biến những bản tin chiến sự khô khan thành những giai điệu hào hùng, thôi thúc hàng triệu thanh niên lên đường ra trận.
Bản hùng ca "tiên tri" trưa ngày 30/4 Câu chuyện ly kỳ nhất trong đời sáng tác của ông chính là sự ra đời của ca khúc quốc dân “Như có Bác trong ngày đại thắng”. Đêm 28/4/1975, khi nghe tin phi công Nguyễn Thành Trung ném bom sân bay Tân Sơn Nhất, linh cảm của một người nghệ sĩ mách bảo ông rằng ngày thống nhất đã rất gần. Trong căn phòng nhỏ ở khu tập thể Khương Thượng, ông đã viết một mạch xong bài hát chỉ trong chưa đầy 2 tiếng đồng hồ, mà không cần sửa một nốt nào. Lúc ấy, Sài Gòn chưa giải phóng. Bài hát như một lời "tiên tri" rực rỡ. Trưa 30/4, khi tin chiến thắng bay về, bài hát ngay lập tức được vang lên trên sóng Đài Tiếng nói Việt Nam, trở thành bài ca khải hoàn của cả dân tộc.
Cốt cách của một trí thức lớn Ít ai biết, Phạm Tuyên là con trai của học giả Phạm Quỳnh. Vượt qua những thăng trầm của số phận và định kiến, ông đã chọn con đường đi theo cách mạng, cống hiến trọn vẹn tài năng cho Tổ quốc. Âm nhạc của ông không có sự hận thù, mà tràn đầy tình yêu thương, niềm lạc quan và khát vọng hòa bình. Đến nay, ở tuổi "xưa nay hiếm", ông vẫn là một nhân chứng sống minh mẫn, nụ cười hiền hậu của ông là biểu tượng cho sự bao dung và trí tuệ Việt Nam.
Lời kết: Lịch sử sẽ còn trôi đi, nhưng những giai điệu của Phạm Tuyên sẽ còn mãi. Ông đã chứng minh rằng: Một bài hát có sức mạnh bằng cả một sư đoàn, và âm nhạc chính là vũ khí diệu kỳ nhất để kết nối lòng người trong những giờ phút thiêng liêng.



