Nhạc sĩ thời chiến và những ca khúc đi cùng năm tháng
Ông Lê Văn Trường, nhạc sĩ, nguyên chiến sĩ Đoàn văn công Quân khu Trị Thiên (1969-1975). Ông là tác giả của nhiều ca khúc nổi tiếng trong chiến tranh, trong đó có bài "Tiếng hát từ Thành cổ" - một trong những ca khúc bất hủ về Quảng Trị năm 1972.
Năm 1969, chàng trai Lê Văn Trường quê Huế, sinh viên Nhạc viện Sài Gòn, bỏ dở việc học, thoát ly lên chiến khu, tham gia Đoàn văn công Quân khu Trị Thiên. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những cung đường chiến trường, với những người lính và những trận đánh.
"Tôi sáng tác từ những gì mắt thấy tai nghe, từ nỗi đau và niềm vui của đồng đội. Có bài tôi viết trong đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, bên cạnh là những người lính sắp vào trận. Có bài tôi viết trên đường hành quân, khi vừa chứng kiến đồng đội hy sinh" - ông Trường nhớ lại.
Bài hát "Tiếng hát từ Thành cổ" ra đời năm 1972, sau 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. "Tôi viết bài hát này khi nhìn thấy một chiến sĩ trẻ, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng hát vang bài hát yêu nước trước lúc hy sinh. Nước mắt tôi trào ra. Tôi lấy giấy, bút, viết trong đêm. Sáng hôm sau, bài hát đã được anh em truyền tay nhau, hát vang khắp các chiến hào" .
Những ca khúc của ông không chỉ có bom đạn, có hy sinh, mà còn có tình yêu, có niềm tin, có những ước mơ. "Tôi viết về những cô gái mở đường, về những anh lính lái xe, về mối tình của họ. Chiến tranh khốc liệt nhưng tình người vẫn ấm áp. Đó là thông điệp tôi muốn gửi gắm qua âm nhạc" .
Sau năm 1975, ông Trường tiếp tục sáng tác và công tác trong ngành văn hóa. Nhiều ca khúc của ông đã trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ. "Tôi vẫn viết, vẫn sáng tác. Nhưng những ca khúc viết trong chiến tranh vẫn là những đứa con tinh thần đặc biệt nhất. Vì chúng được viết bằng máu và nước mắt, bằng tình yêu Tổ quốc vô bờ" .



