Bài viết

nhạc sĩ Tôn Thất Lập

Mỗi độ hè về, khi những vạt phượng vĩ bùng lên sắc đỏ nhói lòng trên khắp các nẻo đường Sài Gòn hay Huế, người ta lại nghe vút lên đâu đó những giai điệu rực lửa: "Hát cho dân tôi nghe, tiếng hát tung gông xích... / Hát cho anh công nhân, hát cho người nông dân...". Với nhạc sĩ Tôn Thất Lập, Mùa hoa lửa không chỉ là cái nắng gắt gỏng của thiên nhiên, mà là mùa của những trái tim tuổi trẻ bùng cháy giữa phong trào Hát cho dân tôi nghe—nơi âm nhạc trở thành thứ vũ khí đập tan xiềng xích.

Huế25/08/2026Đoàn xã Chân Mộng (Đoàn xã Chân Mộng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc dạo đầu giữa lòng đô thị bị tạm chiếm

Nhớ lại những năm 60–70 của thế kỷ trước, Huế và Sài Gòn chìm trong bầu không khí ngột ngạt của chiến tranh và đô thị hóa bị kìm kẹp. Nhưng chính trong lòng địch, một dòng sông ngầm tuổi trẻ vẫn cuồn cuộn chảy. Tôn Thất Lập—người thanh niên xứ Huế mang dòng máu hoàng tộc nhưng chọn đứng về phía nhân dân—đã cùng bạn bè bước vào cuộc chiến bằng cây đàn guitar và cuốn sổ chép nhạc. Mỗi mùa hè, khi hoa phượng nở đỏ gạch trên những mái tường rêu phong, sinh viên - học sinh lại xuống đường đấu tranh. Giữa hơi hơi cay xè mắt và tiếng dùi cùi gõ xuống mặt đường, giai điệu của Tôn Thất Lập vang lên như ngọn đuốc thắp sáng đêm đen.

"Tiếng hát của chúng tôi ngày ấy không có micrô, không có ánh đèn sân khấu. Tiếng hát cất lên từ lồng ngực những người trẻ không sợ chết, hát để gọi nhau đứng lên, hát để giữ lấy tình yêu quê hương."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn