Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nhằm thẳng quân thù, bắn! – Chuyện người chính trị viên Nguyễn Viết Xuân

Phú Thọ21/08/2026Đoàn xã Đức An (Đức An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên chiến trường Quân khu 4, có một người chính trị viên đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí chiến đấu. Đó là Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ mà tên tuổi gắn với câu nói bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của ông trải qua những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh. Năm 1949, khi mới 15 tuổi, ông tham gia cách mạng và được giao làm liên lạc cho đội du kích. Từ một thiếu niên, ông từng bước trưởng thành trong quân ngũ, trải qua nhiều vị trí chiến đấu và công tác.

Năm 1952, Nguyễn Viết Xuân nhập ngũ. Những năm tháng trong quân đội đã tôi luyện ở ông bản lĩnh của một người lính, sự bình tĩnh trước hiểm nguy và tinh thần đặt nhiệm vụ lên trên lợi ích của bản thân.

Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tiếp tục công tác trong quân đội. Đến những năm chống Mỹ, ông được phân công làm chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 208, Sư đoàn 312. Đơn vị của ông hoạt động trên địa bàn Quân khu 4, nơi thường xuyên hứng chịu những đợt đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.

Ngày 18/11/1964 là ngày không thể quên trong cuộc đời người chính trị viên ấy.

Hôm đó, đơn vị đang làm nhiệm vụ chiến đấu tại khu vực Cha Lo, Quảng Bình. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá. Trận địa rung chuyển trong tiếng bom và tiếng đạn phòng không.

Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị một viên đạn của máy bay địch bắn trúng, làm chân bị thương rất nặng.

Máu chảy.

Cơn đau dữ dội.

Nhưng người chính trị viên không rời trận địa.

Ông yêu cầu đồng đội tiếp tục chiến đấu và động viên bộ đội giữ vững trận địa. Khi được đồng đội dìu về phía sau, Nguyễn Viết Xuân vẫn hướng về phía trận địa, tiếp tục động viên các chiến sĩ.

Rồi ông nói:

“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Câu nói ấy vang lên giữa tiếng bom đạn.

Không dài.

Không hoa mỹ.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó trở thành lời hiệu triệu mạnh mẽ đối với những người lính đang chiến đấu.

Người chính trị viên bị thương nặng vẫn hướng về phía trước. Ông hiểu rằng trong những giờ phút khốc liệt ấy, điều quan trọng nhất là giữ vững tinh thần chiến đấu của đồng đội.

Nguyễn Viết Xuân hy sinh ngày 18/11/1964.

Ông mới 30 tuổi.

Một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng những năm tháng đẹp nhất đã dành cho quân đội và đất nước.

Sau khi hy sinh, tấm gương của Nguyễn Viết Xuân được lan tỏa rộng rãi trong toàn quân. Hình ảnh người chính trị viên bị thương nhưng vẫn động viên bộ đội chiến đấu trở thành biểu tượng về ý chí kiên cường của người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.

Câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” từ đó không chỉ là lời động viên trong một trận chiến.

Nó trở thành biểu tượng của tinh thần không khuất phục trước bom đạn.

Nửa thế kỷ đã trôi qua.

Chiến trường năm xưa đã thay đổi. Những nơi từng rung chuyển bởi bom đạn nay là những miền quê thanh bình. Những người lính năm nào đã trở về với cuộc sống đời thường, nhiều người tóc đã bạc.

Nhưng tên tuổi Nguyễn Viết Xuân vẫn được nhắc nhớ.

Bởi trong những năm tháng chiến tranh, đất nước đã có biết bao người lính như ông – những con người bình dị nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng đặt sự sống của mình phía sau nhiệm vụ.

Nguyễn Viết Xuân ra đi ở tuổi 30.

Ông không được chứng kiến ngày đất nước thống nhất.

Không được nhìn thấy những miền quê không còn tiếng bom.

Không được tận mắt chứng kiến những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình.

Nhưng chính sự hy sinh của ông và hàng triệu người lính năm ấy đã góp phần làm nên ngày bình yên hôm nay.

Mỗi khi nhắc đến Nguyễn Viết Xuân, người ta nhớ đến một người chính trị viên giữa trận địa Cha Lo, nhớ đến hình ảnh người lính bị thương nhưng vẫn hướng về phía đồng đội.

Và nhớ đến câu nói đã trở thành bất tử:

“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Đó là tiếng nói của một người lính.

Nhưng cũng là tiếng nói của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, ý chí và niềm tin.

Một thời hoa lửa đã lùi xa.

Nhưng những con người của thời hoa lửa vẫn còn sống trong ký ức của dân tộc – để nhắc chúng ta hôm nay biết trân trọng hơn giá trị của độc lập, hòa bình và cuộc sống bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn