NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN
Năm 1964, chiến tranh phá hoại miền Bắc ngày càng ác liệt.
Tại Quảng Bình, các đơn vị phòng không phải thường xuyên chiến đấu với máy bay địch.
Trong số những người lính ấy có Nguyễn Viết Xuân.
Anh sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc và nhập ngũ từ khi còn trẻ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, đơn vị của anh chiến đấu trong một trận máy bay địch đánh phá.
Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.
Một mảnh đạn khiến anh không thể tiếp tục chiến đấu như bình thường.
Nhưng anh không rời trận địa.
Anh yêu cầu đồng đội dựng mình lên để tiếp tục chỉ huy.
Giữa tiếng bom đạn, anh động viên các chiến sĩ:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ấy trở thành biểu tượng.
Người chiến sĩ đã bị thương nhưng tinh thần vẫn không lay chuyển.
Cuối cùng, Nguyễn Viết Xuân hy sinh.
Anh mới 30 tuổi.
Sau này, câu nói của anh trở thành khẩu hiệu nổi tiếng trong các đơn vị phòng không.
Nhưng nếu chỉ nhớ câu nói mà quên hoàn cảnh phía sau nó thì chúng ta sẽ không hiểu hết giá trị của câu nói ấy.
Đó là lời nói của một người đang bị thương.
Một người biết rằng mình có thể không còn sống.
Nhưng điều anh nghĩ đến lúc ấy không phải là nỗi sợ của bản thân.
Anh nghĩ đến đồng đội.
Nghĩ đến trận địa.
Nghĩ đến nhiệm vụ.
Có những câu nói trở nên bất tử bởi nó được nói ra bằng chính sự sống của người nói.



