“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
(Anh hùng liệt sĩ – ngọn lửa cổ vũ ý chí tiến công của Quân đội nhân dân Việt Nam)
Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, có những lời nói ngắn gọn nhưng mang sức mạnh lay động hàng triệu trái tim, trở thành mệnh lệnh từ trái tim, thôi thúc ý chí chiến đấu của cả một thế hệ. “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – câu nói bất hủ của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân đã vượt qua không gian và thời gian, trở thành biểu tượng rực sáng của tinh thần tiến công, của niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng Việt Nam.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn liền với làng quê Bắc Bộ, với những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh liên miên. Lớn lên trong khói lửa, Nguyễn Viết Xuân sớm nhận thức rõ trách nhiệm của người thanh niên đối với Tổ quốc. Anh hăng hái nhập ngũ, mang theo ước nguyện giản dị mà thiêng liêng: được góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trong quân đội, Nguyễn Viết Xuân được biên chế vào lực lượng pháo cao xạ – binh chủng có nhiệm vụ bảo vệ bầu trời Tổ quốc, đánh trả các cuộc không kích của không quân Mỹ. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, đòi hỏi bản lĩnh vững vàng, tinh thần thép và sự chính xác tuyệt đối trong từng thao tác chiến đấu. Trải qua nhiều trận đánh, Nguyễn Viết Xuân luôn thể hiện là một cán bộ gương mẫu, dũng cảm, được đồng đội tin yêu và cấp trên tín nhiệm.
Trong một trận chiến đấu ác liệt, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ đánh trả máy bay địch đang điên cuồng ném bom, bắn phá. Trận địa rung chuyển bởi tiếng bom, đạn. Giữa lúc chiến đấu căng thẳng, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, máu chảy nhiều, sức lực suy giảm nhanh chóng. Tuy nhiên, trước mắt anh lúc ấy không phải là nỗi đau của bản thân, mà là nhiệm vụ bảo vệ trận địa, bảo vệ đồng đội và nhân dân.
Khi thấy một số chiến sĩ còn lúng túng trước hỏa lực mạnh của địch, trong hơi thở đứt quãng, Nguyễn Viết Xuân đã dồn hết sức lực còn lại, hô vang mệnh lệnh bất hủ:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Tiếng hô ấy vang lên giữa khói lửa chiến trường, mạnh mẽ, dứt khoát và đầy niềm tin chiến thắng. Nó như luồng điện truyền qua từng người lính, xua tan mọi do dự, tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho toàn đơn vị. Các khẩu pháo lập tức đồng loạt nhả đạn, tập trung hỏa lực, bắn rơi máy bay địch, bảo vệ vững chắc trận địa.
Sau trận chiến, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh vì vết thương quá nặng. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân. Nhưng tiếng hô của anh thì còn mãi. Nó không chỉ góp phần trực tiếp vào thắng lợi của trận đánh, mà còn trở thành khẩu hiệu chiến đấu, là lời hiệu triệu tinh thần tiến công của quân và dân ta trong suốt những năm tháng kháng chiến ác liệt.
Hành động và lời nói của Nguyễn Viết Xuân là kết tinh của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam – bình dị mà cao cả, không cần những lời hoa mỹ, chỉ có tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Anh đã lấy chính sinh mạng của mình để truyền lửa cho đồng đội, để bảo vệ bầu trời, bảo vệ cuộc sống yên bình của nhân dân.
Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Viết Xuân được đặt cho nhiều con đường, trường học; câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” được khắc ghi trong sách giáo khoa, trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam như một lời thề chiến đấu bất diệt. Mỗi lần nhắc lại, câu nói ấy vẫn vang lên mạnh mẽ, thôi thúc thế hệ hôm nay sống có lý tưởng, có trách nhiệm với đất nước.
Trong không khí thiêng liêng kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân không chỉ là sự tri ân quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: để có được hòa bình hôm nay, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống, mang theo tuổi trẻ và ước mơ của mình, đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc Việt Nam thân yêu.



