"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"
Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một lời hô nhất thời, mà là cả một hành trình của một người chiến sĩ tận tụy, từ một cậu bé nghèo khổ trở thành biểu tượng bất tử của quân đội ta.
Lần bị thương thứ nhất: Trong đợt tấn công đầu tiên, một mảnh đạn đã găm vào đùi Nguyễn Viết Xuân. Anh không nói cho ai biết, tự mình băng bó rồi tiếp tục đi lại giữa các mâm pháo để chỉ huy.
Lần bị thương thứ hai: Đợt tấn công thứ ba của địch vô cùng khốc liệt. Một quả tên lửa nổ gần khiến một chân của anh bị nát gãy hoàn toàn, máu chảy tràn công sự. Đồng đội xót xa chạy lại định đưa anh đi cấp cứu, nhưng anh gạt đi: "Tôi vẫn còn tay để chỉ huy, vẫn còn mắt để nhìn quân thù. Đừng vì tôi mà làm gián đoạn trận đánh!".
Hành động phi thường: Cánh chân gãy nát lủng lẳng khiến anh đau đớn và vướng víu khi di chuyển. Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một yêu cầu nghẹt thở: Anh bảo anh em y tá dùng dao cắt bỏ hẳn phần chân gãy nát đó đi để anh có thể tiếp tục đứng vững chỉ huy.
"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"Lời hô ấy như một mệnh lệnh thiêng liêng, lấn át cả tiếng bom nổ. Nó truyền một luồng sức mạnh khủng khiếp đến các pháo thủ. Toàn đại đội đồng loạt nổ súng, những vệt đạn cao xạ đan thành lưới lửa dày đặc, bắn cháy ngay lập tức một chiếc máy bay Mỹ giữa bầu trời.5. Sự hy sinh và di sảnNguyễn Viết Xuân hy sinh ngay sau khi trận đánh kết thúc vì mất máu quá nhiều. Trước lúc nhắm mắt, anh vẫn hỏi đồng đội: "Máy bay địch rơi chưa?".Hành động và lời hô của anh đã tạo nên một làn sóng thi đua trong toàn quân với khẩu hiệu "Học tập và làm theo tấm gương Nguyễn Viết Xuân". Câu nói của anh không chỉ dành cho pháo binh mà trở thành kim chỉ nam cho mọi lực lượng: bộ binh, hải quân, không quân... cứ thấy quân thù là "nhằm thẳng".Hiện nay, tại quê hương Vĩnh Phúc của anh có một bảo tàng nhỏ lưu giữ những kỷ vật về anh, và tên anh được đặt cho rất nhiều con đường đẹp tại Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh thành khác.



