Bài viết

"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

Ninh Bình22/04/2026NGUYỄN HOÀNG PHÚC (THPT GIA VIỄN C)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một lời hô nhất thời, mà là cả một hành trình của một người chiến sĩ tận tụy, từ một cậu bé nghèo khổ trở thành biểu tượng bất tử của quân đội ta.

1. Xuất thân từ gian khóNguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Từ năm 7 tuổi, anh đã phải đi ở đợ, chăn trâu cho địa chủ. Những năm tháng sống trong cảnh áp bức đã hun đúc trong anh một ý chí phản kháng và lòng yêu nước mãnh liệt. Năm 18 tuổi, anh bí mật trốn nhà đi theo cách mạng, gia nhập quân đội.2. Người chính trị viên gương mẫuTrước khi trở thành anh hùng, Nguyễn Viết Xuân là một Chính trị viên đại đội pháo cao xạ (Đại đội 3, Tiểu đoàn 14) nổi tiếng thương yêu chiến sĩ. Anh luôn tâm niệm: "Chính trị viên phải là người đứng mũi chịu sào, nơi nào khó khăn nhất, nguy hiểm nhất thì phải có mặt".Vào những năm 1964, vùng Cha Lo (Quảng Bình) là cửa ngõ quan trọng của đường mòn Hồ Chí Minh. Không quân Mỹ tập trung đánh phá điên cuồng nhằm cắt đứt đường chi viện của ta cho miền Nam. Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ bảo vệ vùng trời này.3. Trận đánh định mệnh ngày 18/11/1964Đó là một ngày nắng gắt, bầu trời miền Tây Quảng Bình rung chuyển bởi tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ (F-100 và F-105). Chúng chia thành nhiều đợt, lao xuống cắt bom và bắn tên lửa xối xả vào trận địa pháo của ta.
  • Lần bị thương thứ nhất: Trong đợt tấn công đầu tiên, một mảnh đạn đã găm vào đùi Nguyễn Viết Xuân. Anh không nói cho ai biết, tự mình băng bó rồi tiếp tục đi lại giữa các mâm pháo để chỉ huy.

  • Lần bị thương thứ hai: Đợt tấn công thứ ba của địch vô cùng khốc liệt. Một quả tên lửa nổ gần khiến một chân của anh bị nát gãy hoàn toàn, máu chảy tràn công sự. Đồng đội xót xa chạy lại định đưa anh đi cấp cứu, nhưng anh gạt đi: "Tôi vẫn còn tay để chỉ huy, vẫn còn mắt để nhìn quân thù. Đừng vì tôi mà làm gián đoạn trận đánh!".

  • Hành động phi thường: Cánh chân gãy nát lủng lẳng khiến anh đau đớn và vướng víu khi di chuyển. Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một yêu cầu nghẹt thở: Anh bảo anh em y tá dùng dao cắt bỏ hẳn phần chân gãy nát đó đi để anh có thể tiếp tục đứng vững chỉ huy.

  • 4. Lời hô bất tử: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"Dù chỉ còn một chân, máu thấm đỏ cả bộ quân phục, Nguyễn Viết Xuân vẫn dùng đôi tay bám chắc vào thành công sự, đứng hiên ngang giữa làn bom đạn. Khi thấy máy bay địch bắt đầu lao xuống để oanh tạc đợt cuối, anh đã dồn toàn bộ sức lực, đôi mắt rực lửa căm thù, tay cầm cờ lệnh và hô vang dõng dạc:
    "NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"
    Lời hô ấy như một mệnh lệnh thiêng liêng, lấn át cả tiếng bom nổ. Nó truyền một luồng sức mạnh khủng khiếp đến các pháo thủ. Toàn đại đội đồng loạt nổ súng, những vệt đạn cao xạ đan thành lưới lửa dày đặc, bắn cháy ngay lập tức một chiếc máy bay Mỹ giữa bầu trời.5. Sự hy sinh và di sảnNguyễn Viết Xuân hy sinh ngay sau khi trận đánh kết thúc vì mất máu quá nhiều. Trước lúc nhắm mắt, anh vẫn hỏi đồng đội: "Máy bay địch rơi chưa?".Hành động và lời hô của anh đã tạo nên một làn sóng thi đua trong toàn quân với khẩu hiệu "Học tập và làm theo tấm gương Nguyễn Viết Xuân". Câu nói của anh không chỉ dành cho pháo binh mà trở thành kim chỉ nam cho mọi lực lượng: bộ binh, hải quân, không quân... cứ thấy quân thù là "nhằm thẳng".Hiện nay, tại quê hương Vĩnh Phúc của anh có một bảo tàng nhỏ lưu giữ những kỷ vật về anh, và tên anh được đặt cho rất nhiều con đường đẹp tại Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh thành khác.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn